Ám Ảnh Da Thịt
Chương 1
Tiếp ➡
-1: Mở đầu
An Bối Nhã từ trước đến nay chưa hề nghĩ rằng cuộc sống của mình lại kết thúc như thế này...
Cô từng nghĩ bản thân có thể sẽ chết già, chết vì bậnh tật, chết vì cô đơn, cười thong dong chờ chết, nhưng chưa hề nghĩ tới sẽ chết ở độ cao ba mươi nghìn feet. Cô không cho là mình lần này có khả năng sống sót, dù sao cánh máy bay đã nổ tung, hơn nữa thân máy bay cũng đang rung lắc dữ dội mà lao xuống dưới, không bất ngờ là, cô sẽ bị nổ tung thành từng mảnh nhỏ, sau đó xương cốt không còn!
An Bối Nhã nhắm mắt mỉm cười, đối lập với những tiếng thét kinh hoảng, tiếng gào khóc giãy giụa, cô vô cùng bình tĩnh, đôi tay đặt vào hai bên vịn ghế,thân mình an ổn dựa vào chiếc ghế da êm ái của khoang hạng nhất. Thật ra cô vốn không muốn đi chuyến bay này, nói đúng hơn là dựa theo lộ trình, cô lúc này phải hướng Paris, một lòng hướng tới những chuyện lãng mạn. Chỉ là hiện tại xem ra cô không có duyên với lãng mạn rồi. Khóe miệng mỉm cười mang theo nét tự giễu, thân máy bay lao nhanh xuống, áp suất không khí bắt đầu làm cho dạ dày cô quặn thắt khó chịu, màng tai cũng bắt đầu đau đớn.
Ở giây phút cuối cùng trước khi mất đi ý thức, cô nghĩ đến người kia... Liệu anh có cảm thấy khổ sở trước cái chết của cô không? Không, hẳn là không đâu, anh sẽ âu yếm ôm mĩ nhân của mình, đeo nhẫn cưới cho cô ấy, sau đó cùng nhau nâng chén chúc mừng, người anh ghét rốt cục đã biến mất An Bối Nhã, tôi hận vì sao cô không thể vĩnh viễn biến mất trước mặt tôi.
Người kia, từng cao ngạo, dùng cái miệng bễ nghễ mà khinh thị đó, nói với cô. Xem ra thật hợp với nguyện vọng của anh chất lỏng ấm áp từ khuôn mặt chảy xuống, tràn qua cánh môi. Cho dù thái độ thanh thản, nhưng trong lòng cô là tiếc nuối, là mất mát, là bi thương. Cuối cùng... cô vẫn không kịp, không kịp nói với anh rằng...
Truyện ngôn tình sắc giúp có khả năng điều khiển thành thạo lời nói, và khả năng lựa chọn từ ngữ chính xác để diễn đạt một ý niệm xác định, trước một khán giả cụ thể (sẽ nói thêm về điều này ở phần dưới), là điều rất cần thiết trong việc xây dựng lời nói, bài viết mạnh mẽ và có sức ảnh hưởng. Đây là kỳ vọng mà haha truyen mong muốn đen đến cho bạn.
---
-2: Lần đầu tiên nhìn anh, tôi nghĩ rằng mình đã gặp hoàng tử, còn với anh, tôi chỉ là cô bé lọ lem.
"Bối Nhã! Bối Nhã!" Ai đang gọi cô? An Bối Nhã cảm thấy tay mình bị lay càng lúc càng mạnh hơn.
"Bối Nhã! An Bối Nhã –" người gọi dường như không chịu nổi, dứt khoát ở bên tai cô rống to, "Cậu còn ngủ? Mau tỉnh lại đi!"
"A..." Lỗ tai An Bối Nhã thiếu chút nữa điếc, cô nhanh chóng mở to mắt, thống khổ che lỗ tai lại. Trời ạ, cô còn nghe thấy cả tiếng vọng.
"Đồ đầu heo này, rốt cục cậu cũng tỉnh."
Người gọi cô hai tay chống nạnh, chừng mười tám, mười chín tuổi, mắt xanh, tóc nâu cột thành hình đuôi ngựa.
"Cậu..." An Bối Nhã ngẩng đầu, ánh mắt giật mình sững sờ.

Tiếp ➡