"Thiếu gia, hoan nghênh ngài trở về". Một người đan ông tóc đã bạc một nửa tiến lên. Tóc ông ta được chải gọn gàng, mặc một bộ âu phục đen được là phẳng phiu, phong thái cung kính khom người, đúng một góc bốn mươi lăm độ theo tiêu chuẩn.
"Ừm!" Tề Thiên Kiêu đap nhẹ một tiếng, "Cha tôi đau?"
"Tước gia đang ở đại sảnh chờ ngài và An tiểu thư". Cole lập tức xoay người hướng về phía An Bối Nhã, "An tiểu thư, xin chào, tôi la quản gia Cole".
Tại tòa nhà lớn này, ngoài Tề thúc ra, cũng chỉ có Cole thân thiện với cô, ông coi cô như con gái yêu của mình, cô cũng xem ông như cha mà kính trọng.
"Rất hân hạnh được biết ông".
Nụ cười của cô chiếm được ấn tượng tốt từ Cole, khuôn mặt nghiêm túc cũng có chút mềm mại hơn.
Mặt Tề Thiên Kiêu thì không chút thay đổi, chỉ lạnh lùng liếc xéo cô một cái, đi vào trước.
An Bối Nhã nhún vai, nháy mắt với Cole, sau đó chân bước nhẹ nhàng theo sau Tề Thiên Kiêu.
Cử chỉ đột ngột này khiến ông ở trong lòng mỉm cười, sau đó cũng đi theo.
An Bối Nhã vừa đi vào đại sảnh, liền cảm nhận được bên phải một ánh mắt lạnh lùng hướng tới, cô đưa mắt lên thấy một phụ nữ có mái tóc vàng được chăm chút kĩ lưỡng dùng đôi mắt lạnh lẽo xanh thẳm nhìn cô.
Trước đay, cô cao ngạo ngẩng đầu, ánh mắt ngang bướng, mà cô hiện tại, môi khẽ nhếch, coi như không thấy.
Dù sao mẹ Tề Thiên Kiêu thấy cô không vừa mắt cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, từ lúc cô bắt đầu tiến vào căn nhà này, bà đã coi cô như cái đinh trong mắt.
"Bối Nhã! Con chính là Bối Nhã sao!", Tề Duy Đức kích động nhìn An Bối Nhã, đưa tay vuốt tóc cô, âm thanh khàn khàn run rẩy, "Con thật giống mẹ", nhất là ánh mắt, giống người con gái ông yêu như đúc.
An Bối Nhã nhìn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười, "Chào Tề Thúc".
Kỳ thật Tề Thiên Kiêu và Tề thúc rất giống nhau, nhất là chiều cao và bối cảnh, khuôn mặt đẹp trai cũng giống, chỉ là ngũ quan sâu hơn, di truyền từ mẹ, làm cho anh mang nét đẹp ngoại quốc.
"Tốt, tốt". Tề Duy Đức vui mừng mà cười không ngừng, ông vỗ vỗ tay An Bối Nhã, giống như một người cha hiền từ, "Trông con nay, gầy như vậy, chắc chắn ở bên ngoài chịu không ít khổ cực. Cũng do Tề thúc tìm được con quá muộn, bằng không cũng đã sớm đón con về".
"Con ở cô nhi viện rất khỏe, viện trưởng cũng rất tốt với con", An BốiNhã cười nói.
Cử chỉ thân thiết của Tề Duy Đức khiến ánh mắt người phụ nữ tóc vàng càng sắc bén mà nhìn chằm chằm, cô không khỏi thở dài trong lòng.
Tề thúc cho dù chia tay mẹ cô- Khả Tâm nhưng vẫn đối với bà nhớ mãi không quên, mà lại cư xử với vợ mình lạnh nhạt, hai vợ chồng tương kính như tân. (tôn trọng nhau như khách).
Ông cũng nghiêm khắc với Tề Thiên Kiêu, thậm chí sau khi biết tin mẹ cô qua đời, lại liên tục phái người tìm cô. Cũng chẳng có gì lạ khi cô phải rước lấy sự bất mãn của người khác.
Tại tòa dinh thự này, cô là người ngoài, nhưng Tề thúc lại đối xử với cô vô cùng tốt, đem toàn bộ tươi cười và yêu thương dành cho cô.