Ám Ảnh Da Thịt
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡
Mike thoáng sửng sốt, liếc nhìn tấm ảnh một cái, sau đó đẩy kính mắt, thực đứng đắn mở miệng, "Đương nhiên, đây là điều kiện hàng đầu của nghề luật sư."
An Bối Nhã lập tức phì cười. Mike cũng cười, đưa tay xoa đầu An Bối Nhã, "Bối Nhã, cháu và Khả Tâm rất giống nhau." Khả Tâm là tên mẹ An Bối Nhã, bọn họ từng là bạn bè cũ, nhưng không nghĩ tới bà đi sớm như vậy, chỉ để lại một đứa con gái.
Cô đương nhiên biết, chú Mike và Tề thúc là học trưởng của mẹ ở đại học, mà Tề thúc và mẹ cô mến nhau, nhưng lại bị người nhà Tề thúc phản đối...
Tóm lại, chính là một bộ phim truyền hình cẩu huyết, hoàng tử và cô bé lọ lem nghèo túng, mặc dù yêu nhau nhưng bị ngăn cấm, lại đúng lúc gia sản nhà hoàng tử đột nhiên cần quay vòng (vốn), buộc phải hỏi cưới một thiên kim nhà giàu. Hai người chia tay, nhưng hoàng tử lại vẫn nhớ mãi không quên mối tình đầu, sau đó... Tìm được cô.
"Thực xin lỗi, thưa ngài, xin hỏi người trong miệng của Tề lão tiên sinh có đúng là..." Nhìn ảnh chụp trên tay An Bối Nhã, viện trưởng cũng tin tưởng lời Mike nói, nhưng bà vẫn thấp thỏm chưa yên.
Biết viện trưởng lo lắng, Mike cười ôn hòa, "Viện trưởng, bà từng nghe qua Tề thị tài phiệt chưa?"
"Tề thị tài phiệt?" Y Ti mắt trừng lớn, kinh hô: "Chú đang nói về Tề thị tài phiệt? Tề thị tài phiệt mà có chi nhánh ở khắp nơi trên thế giới?"
Thấy Mike gật đầu, Y Ti lập tức lôi kéo An Bối Nhã, "Trời ơi! Bối nhã, tớ còn nghe nói bọn họ và hoàng gia Anh có cùng nguồn gốc, hơn nữa được phong tước hiệp sĩ, Tề thị không chỉ là phú hào, mà còn là quý tộc!" Cô đương nhiên biết, suy cho cùng chín năm qua cô sống ở nơi nào. An Bối Nhã tự giễu trong lòng.
Mọi điều về Tề gia, cô tinh tường hơn bất cứ ai, cũng càng hiểu rõ mình không được hoan nghênh bao nhiêu. Cô cũng chú ý, ánh nhìn kia vẫn chăm chăm chiếu thẳng vào mắt cô, dù cô làm bộ không biết.
Sau khi thấy cô phớt lờ, ánh mắt kia càng sắc bén. Rốt cục, đối phương mở miệng. "Thế nào? Biết gia thế bối cảnh rồi. Đã bằng lòng đi chưa?" Bên môi lạnh nhạt là nét trào phúng không chút che giấu. Tề Thiên Kiêu nhìn chằm chằm An Bối Nhã, muốn cô dời sự chú ý tới anh, anh không phải không nhận thấy, cô đang lờ anh đi.
Rõ ràng ánh mắt hai người đối nhau, cô lại chẳng thèm đếm xỉa đến, cứ thế cùng Mike nói chuyện, làm như không thấy anh đang nhìn. Anh chưa từng bị coi thường như vậy, nên anh cố ý nói ra một lời khinh thị, anh cũng chẳng chú ý tới thái độ của mình. Trực tiếp mà cho cô biết, anh không hề chào đón cô. Anh vốn không muốn mang cô đi, nếu không phải là mệnh lệnh của cha, anh căn bản sẽ không đến nơi này.
"Thiên Kiêu." Mike nhíu mày. Ngay từ đầu, thái độ của Tề Thiên Kiêu đã kém vô cùng, đương nhiên ông hiểu được, cũng lên tiếng hoà giải.

⬅ Trước Tiếp ➡