⬅ Trước Tiếp ➡
 
Mạnh Như Nhã đỡ cô xuống giường, đưa cô vào toilet, “Tắm rửa trước rồi mới thay quần áo.”
 
Cố Vy Vy bị đẩy vào toilet.
 
Cô nhìn bản thân trong gương, hoảng sợ mà run rẩy cả người, thở hổn hển.
 
Trong gương là một thiếu nữ chỉ tầm mười tám mười chín tuổi, ngây ngô mà non nớt. Nhưng khuôn mặt này, cơ thể này lại không phải là cô.
 
Lúc này, ký ức xa lạ chợt ùa vào trong đầu như cơn thủy triều mãnh liệt.
 
Cô ngây ngốc nhìn thiếu nữ trong gương, một lúc lâu vẫn không thể tin được những gì đang xảy ra với bản thân mình.
 
Cô đã chết.
 
Nhưng lại sống lại thành một người khác, thành một thiếu nữ mười tám tuổi, có tên là Mộ Vy Vy, mà những gì cô đã gặp phải khi vừa tỉnh lại đều do bản thân Mộ Vy Vy gây ra.
 
Ngày hôm qua, Mộ Vy Vy thừa thịp Phó Hàn Tranh đang ngà ngà say khi trở về từ một tiệc rượu mà cố ý bỏ thuốc trong canh giải rượu do người giúp việc làm, mặc một chiếc váy ngủ gợi cảm tới “hiến thân”, kết qua, bị Phó Hàn Tranh đẩy ra, không may đụng đầu vào ngăn tủ mà chết.
 
Còn cô, người sống lại trên người cô gái này lại thay cô nàng thừa nhận mọi hậu quả.
 
Ai bảo giờ cô là Mộ Vy Vy chứ?
 
Một lúc lâu sau, Cố Vy Vy không thể không bình tĩnh lại, tiếp thu mọi việc đã xảy ra.
 
Người ở ngoài không ngừng thúc giục, cô vội vàng đi tắm, sau đó chọn một chiếc váy màu vàng nhạt chỉ lộ vai trong một đống quần áo lộ eo lộ ngực, mặc lên người.
 
Mạnh Như Nhã đứng sau cô, nhìn những dấu vết còn để lại trên người cô, đáy mắt lộ rõ ghen tị.
 
“Vy Vy, em và cậu cả thực sự đã… đã “lên giường” sao?”
 
Cố Vy Vy thu hết nét mặt của Mạnh Như Nhã phản chiếu trong gương, “Chắc là vậy.”
 
Nếu có thể, cô cũng không muốn phát sinh quan hệ với Phó Hàn Tranh.
 
Mạnh Như Nhã thấy cô xoay người lại sau khi thay quần áo xong thì lập tức thay vẻ mặt hòa nhã dễ gần, mỉm cười, “Đi thôi, bà cụ và mọi người đều đang chờ ở bên dưới.”
 
Dù cho cô có bò được lên giường của Phó Hàn Tranh thì hôm nay vẫn phải lăn ra khỏi nhà họ Phó.
 
Cố Vy Vy cố gắng vực dậy tinh thần của mình, đi theo Mạnh Như Nhã xuống tầng, đi ứng phó với hàng tá chất vấn từ người nhà họ Phó.
 
Trong phòng khách dưới tầng, có một số người đã ngồi trên ghế.
 
Người có mái tóc trắng xóa là bà cụ Phó, bà nhìn cô rồi thở dài, có vẻ thất vọng.
⬅ Trước Tiếp ➡