“A...”
Phạm Âm co người lại, cô không thể tránh khỏi động tác cắm rút của anh nên chỉ có thể thấp giọng nức nở.
Thanh âm như con thú nhỏ đang tự liếʍ vết thương của mình.
Rất đáng thương.
Nhưng cũng khiến người ta muốn chà đạp cô.
Nhạc Quân Tín tàn nhẫn cắm rút, tuy không cắm tới tử ©υиɠ nhưng tư thế này lại làm cô gái nhỏ phải nũng nịu thở dốc.
Cửa sổ phản chiếu hình bóng của cô gái có làn da trắng như tuyết, bộ ngực mềm mại của cô không ngừng lên xuống.
Nhạc Quân Tín thu hết hình ảnh này vào đáy mắt, sau đó lại hung hăng cắm rút.
Ngoài cửa, Vương Anh đang nín thở chờ đợi câu trả lời của Nhạc Quân Tín thì lại nghe thấy âm thanh ái muội, bà ta ngay lập tức cau mày quát lớn: “Phạm Âm, con đang làm gì đó! Nhạc Quân Tín là anh rể của con, con phải chú ý chừng mực!”
Phạm Âm nghe Vương Anh chỉ cây dâu mắng cây hoè thì không thèm phản ứng.
Tay phải mò vào làn váy, móng tay của Nhạc Quân Tín xoẹt qua da thịt mịn màng của cô gái, tay chạm vào hai bầu ngực tròn trịa, sau đó lại dễ dàng đẩy nội y ra mà tuỳ ý xoa nắn hai viên thịt mềm mại, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đầṳ ѵú cương cứng.
Anh chà đạp núʍ ѵú nhạy cảm của cô, sau đó lại phát hiện tiểu huyệt bên dưới đang co rút phun ra dâʍ ŧᏂủy̠ nên lại càng ra sức cắm rút.
Phạm Âm tiếp tục cắn môi.
Cô làm vậy không phải là vì để che giấu mà là vì quá sướиɠ, không muốn cho Nhạc Quân Tín đắc ý.
Nhạc Quân Tín cố gắng ứng phó với Vương Anh: “Bà Vương.”
Nghe thấy xưng hô xa cách của con rể, Vương Anh giật mình: “Quân Tín?”
Anh nói: “Phạm Tâm thuê người cưỡиɠ ɧϊếp Phạm Âm, cho cô ta ngồi tù hai năm là con đã nhân từ lắm rồi, đã hiểu chưa?”
Vương Anh cãi lại: “Không phải như thế! Con đừng bị Phạm Âm lừa! Ba năm trước nó đã ngủ cùng đàn ông, sinh hoạt cá nhân vô cùng hỗn loạn, sau đó lại vu oan giá hoạ cho Phạm Tâm. Từ nhỏ Phạm Tâm đã xuất sắc, lại luôn yêu thương em gái, con bé tuyệt đối sẽ không làm tổn thương Phạm Âm. Còn Phạm Âm thì sao, hết lần này đến lần khác ghen tỵ với Phạm Tâm.”
“Thật sao?”
Nhạc Quân Tín rút côn ŧᏂịŧ chưa được thoả mãn ra, lật người cô lại, mặc lại chiếc qυầи ɭóŧ trắng thuần đã ướt đẫm cho cô, sau đó kéo váy xuống rồi bế cô về bàn học: “Tập trung ôn bài.”
Phạm Âm bị anh cắm đến mức mê man, miệng nhỏ đỏ ửng mím chặt không nói gì.
Nhạc Quân Tín chỉnh trang lại quần áo, thu dọn bát đũa sau đó ra ngoài với khuôn mặt vô cảm.
Người đàn ông cắm huyệt điên cuồng vài phút trước bây giờ lại bày ra bộ mặt lạnh lùng, hoàn toàn không nhìn thấy du͙© vọиɠ đâu.
“Quân Tín?”
Vương Anh thấy anh đi ra thì cho rằng mình đã thuyết phục được anh, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Nhạc Quân Tín kịp thời đóng cửa, nhàn nhạt đáp lại một tiếng “Ừm” rồi đi thẳng về phòng bếp.
Vương Anh theo sát đằng sau.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, bà ta yên lặng chờ Nhạc Quân Tín rửa bát.
Trong lúc anh để ráo bát đũa, bà ta mới thử lên tiếng: “Quân Tín, con và Tâm Tâm hiểu lầm nhau rồi, con sẽ bỏ qua cho con bé đúng chứ?”
“Bộp——”
Nhạc Quân Tín ném mạnh cái bát xuống.
Tim Vương Anh gần như ngừng đập, bà ta lảo đảo lùi về phía sau nửa bước, môi trắng bệch.
Anh thong thả lau khô nước giữa các kẽ ngón tay: “Tương lai của nhà họ Phạm và nhà họ Vương đổi lấy tự do của Phạm Tâm, thế nào?”
Vương Anh khϊếp sợ: “Con có ý gì?”
Nhạc Quân Tín ôn tồn nở nụ cười: “Cái giá để Phạm Tâm được tự do là nhà họ Phạm và nhà họ Vương sẽ nghèo nàn rách nát, chỉ cần tôi còn sống, nhà các người chắc chắn không kiếm được đồng nào, như vậy có được không?”
Mắt đen của người đàn ông cong lên, ý cười dịu dàng như gió xuân.
Nhưng Vương Anh lúc này lại thấy lạnh sống lưng, bà ta tin anh không nói đùa.
Vương Anh chần chừ trong giây lát, bờ môi run rẩy: “Con điên rồi!”
Anh khẽ cong môi: “Bà có thể hỏi Phạm Tâm xem vì sao tôi lại điên.”
Vương Anh sợ hãi.
Bà ta không muốn dùng cả tương lai của nhà họ Phạm và nhà họ Vương để mạo hiểm.
Cho dù là vì Phạm Tâm.
Thật ra tài sản mà Phạm Tâm để lại cũng đủ để bà ta tiêu xài trong hai năm.
Chờ Phạm Tâm ra tù, bằng sự thông minh và tài trí của cô ta cũng chắc chắn có thể kiếm ra tiền.
Còn Phạm Âm,
Nhạc Quân Tín chỉ vì thèm muốn cơ thể của Phạm Âm nên mới nâng đỡ cô mà thôi.
Sau này anh không cần Phạm Ân nữa thì dù Phạm Âm có phải xử nữ hay không, bà ta vẫn có thể bán Phạm Âm với giá tốt.
Vương Anh tự an ủi mình rồi cố nặn ra một nụ cười: “Quân Tín, chắc con đang bận. Vậy mẹ đi trước.”
Dưới lầu.
Vương Anh nhận được một tin nhắn, sắc mặt bà ta thay đổi vài lần rồi cuối cùng nở một nụ cười nham hiểm.