⬅ Trước Tiếp ➡
Cơ thể Nhạc Quân Tín tê dại, nhịn xuống xúc động muốn thao cô tới khóc, lòng bàn tay xoa lên tấm lưng mỏng manh mềm mại của cô.
"Phạm Âm, anh đồng ý."
Phạm Âm vui mừng khôn xiết, còn chưa kịp dịu dàng cảm ơn thì đã nghe thấy anh hỏi: "Nhưng đồng phục của em còn có thể mặc sao?"
Trong rừng cây, anh chưa đủ thỏa mãn dùng tư thế mặt đối mặt thao huyệt cô, ôm eo của cô, để hai tay cô đỡ ra đằng sau, sau đó còn bắn vào trong;
Lúc tìm phòng học của Phạm Âm, anh bế cô, vừa đi vừa cắm;
Trên bục giảng trong lớp, anh cũng đè cô ra thao.
Đồng phục của cô đã sớm bị dính bẩn nhăn nhúm.
Hơn nữa dáng vẻ quyến rũ của cô khi mặc đồng phục nhăn nhúm sẽ khiến người khác vừa nhìn đã biết cô vừa bị đàn ông hung hăng thao.
Phạm Âm không nhìn Nhạc Quân Tín, mà chỉ đang nhớ tới anh vừa giống như chó dại cắn vào cổ cô.
Cô cụp mắt xuống, quả nhiên, trên cổ hiện lên một chấm đỏ.
“…Anh phái người giúp tôi tìm một bộ đồng phục sạch sẽ....” Cô bình tĩnh lại, nặn ra nụ cười nhìn anh, “có được không, ca ca?"
Nhạc Quân Tín chậm rãi nói: "Lý Thiệu Minh phải xử lí chuyện Phạm Tâm, còn những người khác thì trước khi tan học không thể đưa tới."
Phạm Âm nhớ lại, anh vừa mới giúp cô giải quyết một vấn đề lớn.
Mấy năm nay Phạm Tâm đã thâm nhập vào cuộc sống của Nhạc Quân Tín, lần này ly hôn, giữa hai người chắc chắn có một trận chiến mà cô không nhìn thấy.
Phạm Âm thức thời, hai tay nhỏ bé ôm lấy vai của anh, chật vật kết hợp đưa đẩy.
Giọng nói ngọt ngào vang lên, "Vậy mời ca ca tiếp tục."
Nhạc Quân Tín rút côn ŧᏂịŧ ra, con ngươi đen nhánh nhìn tiểu huyệt sưng đỏ của cô, sau đó lại kéo qυầи ɭóŧ đã bị ướt trở lại vị trí ban đầu.
Cô gái ngẩn ra: "Hửm?"
Anh nói, "Anh dạy học cho em."
Phạm Âm: "..."
Thừa dịp cô phân tâm, anh chi phối thân thể cô, thuận lợi mặc quần áo cho cô.
Bàn tay nhéo đôi bàn chân mềm mại và non nớt của cô, anh hỏi: "Học tới bài nào rồi?"
Cô nói dối: "... không nhớ."
Anh bình tĩnh nói: "Chia sẻ ghi chép bài vở năm thi đại học của anh cho em nhé?"
Trợn mắt nhịn tức giận đang trào dâng, cô ẩn ý nhắc nhở: "Anh hơn tôi 12 tuổi."
Quá lâu rồi.
Nhạc Quân Tín nhéo nhéo khuôn mặt non nớt của cô, "Mỗi năm anh đều bổ sung."
Sự thật là sau khi Phạm Âm lên trung học, anh sợ cô theo không kịp nên đã ra lệnh cho Kiều Tri Hành đi mua đủ loại bài tập, liên hệ với các giáo viên nổi tiếng khác nhau.
Sau đó anh lại phát hiện Phạm Âm như vậy là để phản nghịch với Phạm Tâm, còn bình thường cô vô cùng chăm chỉ học tập.
Anh chỉ đành giữ lại vở ghi chép đó, khi không có việc gì sẽ cập nhật thêm kiến
thức.
Mười hai năm, kiến thức đúng là đã có nhiều sự khác biệt.
Nhưng những thứ anh bổ sung đều có thể giúp cho Phạm Âm.
Giống như cuối cùng anh cũng có thể ở bên cô.
Không có trở ngại nào giữa hai người.
Trong tương lai, điều duy nhất anh phải làm là có được tình yêu của cô.
Phạm Âm không quen với vẻ sủng nịnh của Nhạc Quân Tín, "...được."
Thấy cô đồng ý, anh lập tức bế cô lên ghế.
"Chờ anh."
Chỉ hai phút sau.
Nhạc Quân Tín ăn mặc chỉnh tề đứng trên bục giảng, ấn những ngón tay mảnh khảnh lên phông chữ đẹp đẽ trên màn hình máy chiếu.
Từ anh rể cũ cùng cô dâʍ ɭσạи trong trường học thành một giáo viên trung học nhẹ nhàng nhã nhặn.
Phạm Âm co rút khóe miệng, cảnh bọn họ làʍ t̠ìиɦ trên bục giảng hiện ra trước mặt.
Nhạc Quân Tín thấy cô lơ đễnh thì không nói gì, chỉ nhẹ nhàng giảng bài.
Dần dần, cô chuyển từ trạng thái lơ đễnh thành chăm chú.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, Phạm Âm chủ động hỏi: "Có thể cho tôi vở ghi chép của anh không?"
Cô tin tưởng vào kho kiến
thức của mình trong ba năm trung học, nhưng Nhạc Quân Tín có cách nghĩ khác với cô, anh chỉ dạy có 30 phút mà đã khiến cô bất ngờ.
Nhạc Quân Tín nới lỏng cà vạt, sải bước đến gần cô, bàn tay để lên bàn, đôi mắt đen láy phản chiếu cô, "Em lấy cái gì để đổi?"
Phạm Âm cảnh giác: "Anh muốn cái gì?"
Nhạc Quân Tín cúi xuống cắn vành tai cô, "Cùng em đi học, sau đó thao em."
⬅ Trước Tiếp ➡