⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh… a!”
Phạm Âm đang định mở miệng nói thì côn ŧᏂịŧ của Nhạc Quân Tín đã mạnh mẽ cắm vào.
Con thú dữ tợn chôn sâu trong cơ thể đang điên cuồng cắn xé những chỗ nhạy cảm nhất của cô.
Giống như bị bỏ đói suốt mười năm.
Rõ ràng trước bữa cơm chiều, anh đã tự an ủi và bắn tinh ở phòng khách;
Buổi chiều anh đã giày vò cô ở trường.
Lúc này anh chỉ đang nâng đùi phải của cô nhưng cô có thể bày ra tư thế vươn thẳng chân, chân trái cũng kiễng lên cách sàn nhà một khoảng.
Kết quả là Nhạc Quân Tín càng cắm càng tàn nhẫn.
Âm thanh nhỏ vụn bật ra khỏi đôi môi hồng nhuận, bàn tay nhỏ trắng nõn bám lấy cánh tay săn chắc của anh. Giọng cô mềm mại cất lên: “Ca ca, nhẹ, nhẹ một chút…”
“Chỉ biết cầu xin anh thôi sao?”
Giọng anh đều đều hỏi.
Nhưng bên dưới lại đang đâm cô mãnh liệt, tạo ra tốc độ cắm rút đáng sợ.
Âm thanh giao hợp vang lên không dứt.
Phạm Âm chửi thầm một câu: Đồ đàn ông thối!
Nhưng cô không thể khuất phục trước hiện thực, lực chú ý dồn toàn bộ lên côn ŧᏂịŧ đang cắm trong người và chân trái đang đung đưa trên không. Cô cố gắng kìm hãm làn sóng du͙© vọиɠ mãnh liệt, hai bầu ngực mềm mại đẫy đà dán chặt lên cơ ngực của anh, Phạm Âm rêи ɾỉ vô cùng dâʍ đãиɠ: “A! Anh rể, đừng như vậy mà… mẹ còn đang ở ngoài cửa, sao anh có thể cưỡиɠ ɠiαи tôi chứ…”
Hàm dưới căng chặt lại, Nhạc Quân Tín khàn khàn ra lệnh: “Lặp lại lần nữa.”
Phạm Âm tranh thủ dịch gót chân về sát tường, dùng sức bật lên, quấn lấy eo của anh.
Cuối cùng hai chân cũng ở cùng nhau.
Cô quên mất chuyện bất kỳ lúc nào cũng có thể bị cắm chết, hôn mạnh lên má anh, mắt cong cong cười: “Nhạc Quân Tín, có phải tôi rất lợi hại đúng không?”
Cô gái trước mắt hai má hồng hào, mắt đen sáng ngời giống như phản chiếu cả bầu trời sao.
Trái tim giống như bị bắn trúng một phát, anh đột nhiên cúi đầu, môi mỏng ngậm lấy môi dưới đang cong lên của cô rồi nhẹ nhàng liếʍ mυ"ŧ không ngừng.
Trái tim anh gần như tan chảy, côn ŧᏂịŧ bên dưới càng cắm sâu hơn nữa.
“Ưm~”
Phạm Âm đáng thương nức nở.
Nhạc Quân Tín không những không mềm lòng mà còn nắm mạnh lấy cằm của cô.
Tròng mắt đen láy trợn tròn lên, ánh mắt toàn là sự khϊếp sợ và ý muốn lên án.
“Ngoan quá.”
Anh khen một câu lấy lệ, đầu lưỡi nóng ẩm tiến vào khoang miệng nhỏ của cô, vừa trêu đùa cái lưỡi mềm mại vừa mυ"ŧ hết nước bọt ngọt ngào.
“Ưm ưm ưm!”
Phạm Âm mơ hồ lên án.
Nhạc Quân Tín ngoảnh mặt làm ngơ, hôn cô càng lúc càng sâu.
Côn ŧᏂịŧ thô dài cắm rút cùng tần suất với động tác ra vào của đầu lưỡi.
Trên dưới đều đã thất thủ, Phạm Âm e dè thể lực của anh nên đành ngoan ngoãn phối hợp.
Trong lòng điên cuồng mắng anh là đồ đàn ông tϊиɧ ŧяùиɠ lên não.
Nhạc Quân Tín trải nghiệm đủ cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ lúc yêu đương vụиɠ ŧяộʍ rồi bế cô vào trong.
Anh không tiếp tục cắm mà chỉ để miệng nhỏ bên dưới của cô ngậm lấy thân côn ŧᏂịŧ, thỉnh thoảng lại run rẩy nuốt vào một nửa.
Lúc này anh lặng lẽ hưởng thụ sự phục vụ của cô gái nhỏ.
Đứng yên trước cửa sổ, anh kéo nửa tấm rèm ra, để cô áp sát vải dệt tơ lụa: “Anh nhớ em thích ngắm phong cảnh lúc bị anh cắm.”
Phạm Âm thật sự bái phục tài năng đổi trắng thay đen của anh.
Lòng bàn tay chống lên cửa kính lạnh băng, cô gượng gạo nói: “Không thích.”
“Nhưng mà anh thích.” Anh khẽ cắn lên chóp mũi của cô: “Phải làm sao bây giờ?”
Phạm Âm: “… Vậy anh nhìn đi. Tầm mắt ở chỗ này… ưm! Không tệ!”
Nhạc Quân Tín kéo nhẹ tấm rèm ra: “Có thể sao?”
Bị tìиɧ ɖu͙© ăn mòn lý trí, Phạm Âm nhanh chóng hiểu ý của anh: Anh muốn kéo tấm rèm ra, trực tiếp ấn cô lên trên cửa kính rồi cắm vào.
Mặc dù áo trên của cô vẫn nghiêm chỉnh nhưng dưới váy đã ẩm ướt hết rồi.
Bất kỳ ai nhìn thấy cũng biết đây là dáng vẻ dâʍ đãиɠ bị làm sướиɠ.
Phạm Âm hạ quyết tâm, vội vàng đè cổ tay của anh lại: “Đừng.”
Nhận thấy ánh mắt sắp nổi giông tố của anh, cô yếu ớt đưa ra đề nghị: “Buổi tối thử được không?”
“Được.”
Anh thong thả bổ sung thêm: “Buổi tối đèn đuốc ở chỗ này sáng trưng.”
Phạm Âm: “…”
Cô còn chưa kịp hoàn hồn thì tiếng đập cửa đột ngột vang lên.
“Quân Tín, con đang dạy kèm cho Phạm Âm sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡