Chương 20
“Vậy được, anh kiểm hàng đi, sau đó ký tên cho tôi.”
“Kiểm hàng? Kiểm hàng kiểu gì?”
Trợ lý Tiền nhìn mô hình trong chiếc hộp trong suốt.
Nhìn ra được chế tác rất tỉ mỉ.
Anh ta thấy anh giao hàng tháo ba chiếc khóa bên hông hộp, mở nắp kéo mô hình ra.
Anh giao hàng cầm đơn giao hàng, dựa theo yêu cầu kiểm hàng bên trên nói với trợ lý Tiền
“Nút nguồn ở trong miệng mô hình, thiết bị cảm ứng sẽ cảm ứng được nhiệt độ cơ thể của anh, mô hình có thể tự động khởi động.”
Các nhân viên vây xung quanh xem òa lên.
Trợ lý Tiền xấu hổ toát mồ hôi.
Đây là thao tác quấy rối gì.
Đây là sản phẩm do công ty nào thiết kế, nhà thiết kế không cảm thấy xấu hổ sao?
Trợ lý Tiền căng da mặt, làm theo yêu cầụ
Ngay khoảnh khắc chạm vào, lông tơ dựng hết lên.
Xúc cảm chân thật khiến anh ta cảm thấy mình có lỗi với vợ.
Ngay sau đó, một giọng nữ vang lên, dọa trợ lý Tiền sợ hết hồn, hiểu ra là nó đã khởi động rồi.
“Ngôn Tuấn, em tên Giai Giai, là vợ si mê của anh, si trong silicon.”
Tất cả mọi người xung quanh không nhịn được mà phì cười.
Không nhận được bất kỳ mệnh lệnh nào, mô hình tiếp tục phát
“Em có thể ở công ty cùng anh, vừa lành mạnh vừa an toàn, có thiết bị tự động làm sạch và khử trùng.”
“Em có thể kết nối mạng qua wifi hoặc 4G, quét mã QR bên trong để tìm hiểu chi tiết hơn.”
Các nhân viên nghe đến say sưa, có nam nhân viên lộ ra vẻ ngưỡng mộ và mong ước.
Có một mô hình thông minh thế này bầu bạn, hình như rất thú vị.
Cũng có người nêu ra nghi hoặc
“Sếp tổng muốn phụ nữ thế nào không có, lẽ nào lại chơi thứ này.”
“Thi thoảng ở văn phòng xả hơi một tí, có thể có niềm vui mới.”
“Người giàu thật biết chơi, nói không chừng ở nhà có một đống công cụ trợ hứng.”
Mấy cô gái ở phòng hành chính nghe giọng nói của Giai Giai hơi quen tai, thì thầm xác nhận với nhaụ
“Các cô có cảm thấy giọng nói của Giai Giai rất giống Trần Giai Oánh không?”
“Nghe cô nói vậy, đúng thật là Trần Giai Oánh.”
“Nó tên Giai Giai kìa.”
“Đây có phải là sếp Ngôn đích thân yêu cầu đặt làm riêng không?”
Các cô gái tựa như hiểu ra gì đó, trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý với nhaụ
Giọng nói này là do Lạc Yên cố tình chế tác.
Dùng giọng gốc của Trần Giai Oánh lúc cày cấy với Ngôn Tuấn làm nền tảng, dùng phần mềm chỉnh âm sửa lại, phối với kho số liệu âm thanh mô hình.
Chỉ cần quen Trần Giai Oánh là có thể nghe ra được đây là giọng của cô ta.
Sau khi tự giới thiệu, còn có một đoạn âm thanh gốc phát lặp đi lặp lại.
Các âm điệu sướt mướt, nghe cực kỳ ngượng ngùng.
Đồng thời, loa máy tính và loa thùng trong văn phòng cũng phát âm thanh.
Các nhân viên vốn còn thì thầm thảo luận đều ngây người.
Không ngờ có một ngày nghe thấy loại âm thanh 3D ướt át này trong công ty.
“Tắt Mau tắt đi ”
Trợ lý Tiền cuống cuồng “Tắt hết loa máy tính của các người đi.”
Anh ta túm lấy anh giao hàng, chỉ vào nguồn âm thanh “Anh mau tắt cái này cho tôi ”
Anh giao hàng ngơ ngác, xấu hổ đến đỏ mặt tía tai, bị trợ lý Tiền lắc mấy cái mới phản ứng lại, hốt hoảng nhìn nội dung ghi chú đánh dấu trên đơn giao hàng.
“Sau khi kiểm hàng thành công, muốn tắt mô hình phải… phải…”