⬅ Trước Tiếp ➡
Đem tức giận nén xuống, kìm nén tính tình, lại tiếp tục bôi thuốc cho cô.
Đôi mắt cũng thi thoảng ngắm nhìn thân thể xinh đẹp kiều mị kia vài cái.
Nhắm mắt lại, cẩn thận đặt cô vào bồn tắm ngập nước.
Diệp Chanh ngâm trong nước cảm thấy thật dễ chịu.
cô uống không nhiều rượu có thuốc, cho nên cũng dần tỉnh lại……
Nhưng mà thân thể có chút mềm nhũn không chịu được, cô mơ màng, cảm thấy có người ôm mình, cũng nhịn không được buồn ngủ, cứ vậy liền ngủ.
Mộ Dạ Lê bọc lấy người đẹp ôm trong ngực, đem người đặt trên giường, liếm liếm môi dưới đang khô khốc, nhìn trộm nhìn về phía cô nàng.
Lại nhận ra, con nhóc đáng chết này……
Vậy mà ngủ rồi?
Mẹ nó.
Đấm mạnh vào bàn một cái.
Trong lúc nhất thời thật muốn……
Giết chết luôn con nhỏ đáng ghét này.
anh cảm thấy, hiện tại cô đang nằm ở đây, anh đều có thể ra tay được, chỉ cần thấy được cô, cảm giác của anh giống như không dừng được.
Nhưng mà……
anh nhanh quay đầu đi , dùng sức mà lắc lắc đầu.
Ngày hôm sau tỉnh lại.
Diệp Chanh nằm trong một căn phòng xa lạ.
Phòng ngủ này, cô đi qua lại vài lần đã thấy, trong lòng cảm thấy có lẽ Mộ Dạ Lê thật sự rất lợi hại đi?
cô ngồi dậy, nhớ lại một chút, cũng không nhớ rỏ đêm qua đã xẩy ra chuyện gì, chỉ là nhớ rỏ, mình vô cớ bị bắt đi xả giao.
Lúc sau ……
cô lập tức nhớ lại……
Chết rồi, có phải là mình lại làm loạn đi trêu chọc Mộ Dạ Lê?
Cái đó…… cô cuối đầu kiểm tra bản thân một chút, cảm thấy là hồi đêm qua cái kia mình cũng chưa có làm, vẫn tốt, không có tổn thất gì.
Thở hắt ra một cái.
Chỉ là, một số chuyện hồi tối, lập tức chạy vào đầu cô, từng cái như vậy… thật sự là cô muốn đi chết liền tại chỗ.
cô vậy mà còn một chút nữa thôi là leo lên người một tên đàn ông.
Mà còn hơn thế nữa, đối tượng cô muốn leo lên lại chính là cái tên Mộ Dạ Lê đang ghét kia, điểm chính là, anh ta là đàn ông của Diệp Tử!
cô dùng sức gõ gõ đầu mình.
Lúc này, tổ chức chương trình gọi điện cho cô.
Nhắc cho cô đừng quên buổi chụp ảnh poster cho "Nhân Tú"
Diệp Chanh lúc này mới nhớ ra.
Hồi đêm lăn lộn đến khuya muộn, làm quên cả chính sự.
“Được, được, tôi liền đến ngay.”
Diệp Chanh, nhanh chóng nhảy bật dậy, dùng hết tốc độ mà rửa mặt.
Thấy người làm đi đến, cô liền kéo lại hỏi, “Này, chị ơi, Mộ Dạ Lê đâu rồi?”
Người làm nhìn thấy đôi mắt lấp lánh của cô liền đỏ cả mặt, cuối đầu, nhẹ nhàng nói, “cô chủ, hồi đêm cậu chủ đưa cô về liền đi ngay rồi ạ.”
Diệp Chanh chớp chớp mắt? đi rồi?
Được nha, không phải là do mình chọc giận mà đi, trời đất chứng giám, cô cũng đâu cố ý muốn say, cố ý gọi điện thoại cho anh ta.
Bất quá có khi người ta đêm qua đi tìm Diệp Tử rồi cũng nên, cô thèm quan tâm cô ta, trực tiếp hỏi, “Quần áo của tôi ở đâu?”
“cô chủ là ở bên trong.”
“Cảm ơn!”
Người hầu bụm hai má, trời ơi, cô chủ nhà họ thật sự là quá đẹp, người nhìn thấy thật là loạn đảo cả tâm hồn.
Diệp Chanh kéo tủ ra, tủ to như vậy được treo đầy quần áo.
⬅ Trước Tiếp ➡