Bắc Kinh Có Em
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡

lòng nhoẻn môi cười, vẫy tay tỏ ý cho qua cảnh này.
Trong xe bảo mẫu, Lương Tĩnh vừa tẩy trang cho Ân Tô Tô vừa lẩm bẩm trong bất mãn "Từ lâu đã nghe nói Tần Viện này không phải kẻ hiền lành rồi, đúng là bắt nạt người ta mà " Ân Tô Tô nhếch môi cười "Có một cảnh quay là may lắm rồi." Lương Tĩnh chọt trán cô, khẽ giận dữ trách cứ "Chỉ có em là nghĩ thoáng thôi " Những năm hoạt động trong giới giải trí, Ân Tô Tô đã thấu hết thói đời nóng lạnh vô thường ở chốn này.
Cô biết phần lớn người trong ngành đều phân biệt đối xử, nhưng chị Lương đối xử tốt với cô thật.
Cô cầm cánh tay của Lương Tĩnh, nhẹ nhàng bảo "Chị Lương, cảm ơn chị." "Rồi rồi, đừng làm nũng với chị " Lương Tĩnh ném bông tẩy trang vào thùng rác, sau đó lấy điện thoại đang rung trong túi ra nghe, chỉ nói dăm ba câu đã cúp máy.
Lương Tĩnh nói "Váy đi tiệc chị mượn cho em được đem đến rồi, chút nữa về khách sạn thử nhé.
Nếu không vừa người thì đổi lại." Ân Tô Tô nghi ngờ "Mượn váy đi tiệc cho em làm gì thế ạ?" "Tối nay có tiệc." Lương Tĩnh cho biết "Em phải tham gia." Ân Tô Tô "Tiệc gì thế ạ?" Lương Tĩnh trả lời "Tiệc tối của nhà Sephardia." Nghe nói nhà Sephardia là hậu duệ của nhà Mecidi, đồng thời là gia đình quyền quý đứng trên đỉnh châu Âu cả về quyền thế lẫn tài chính.
Bất cứ ai nhận được lời mời tham dự tiệc tối của nhà Sephardia đều là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng, có tiếng nói và tầm ảnh hưởng lớn trên toàn cầụ Đương nhiên một diễn viên nhỏ bé như Ân Tô Tô không đủ sức nặng để nhận được lời mời danh giá ấy.
Chính nhờ Bulgari đã trao thư mời cho cô.
Kể từ giây phút hoàng hôn buông xuống, cảnh vật Florence về đêm hệt thước phim cổ điển của những năm chín mươi.
Nhìn về bất cứ nơi đâu, nơi đó cũng phản ánh nét đẹp đặc trưng của di sản văn hóa quý tộc thời Phục Hưng còn sót lại.
Tại sảnh tiệc trên tầng cao nhất của khách sạn Cung điện Kramaghi nằm ở khu vực trung tâm thành phố, nhiều nhân vật nổi tiếng tụ hội về đây, một cảnh tượng ngợp trong vàng son.
Lối vào.
Lương Tĩnh cẩn thận kiểm tra trang sức kim cương mà Ân Tô Tô đang đeo, không quên dặn dò "Mấy tiệc tối sang trọng cỡ này là nơi bán hàng chủ yếu của các công ty vàng bạc, đá quý lớn nào giờ.
Chỉ tiêu của em tối nay là bảy trăm ngàn Euro, nhớ nhé, cố lên " Ân Tô Tô căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, cô nói nhỏ "Chị Lương, mấy trang sức này đắt quá, lỡ em bất cẩn làm rơi một viên kim cương là tàn đời Vả lại em chẳng biết ai trong đó cả, sao mà chào hàng cho họ được..." Trong lúc hai cô nàng thì thầm to nhỏ với nhau, một bóng người quen thuộc nhanh nhẹn bước tới.
Cô ta có mái tóc xoăn dày, bờ môi đỏ mọng được tô vẽ công phụ, thân hình đồng hồ cát quyến rũ được bao bọc trong chiếc váy dự tiệc đuôi cá.
Ân Tô Tô chớp mắt, nhận ra đây là Tần Viện.
Tần Viện ở bên kia vừa xuất trình thư mời.
Khi liếc mắt trông sang, cô ta cũng nhìn thấy Ân Tô Tô.
Tần Viện sửng sốt.
Ngay sau đó, đôi phần khinh miệt hiện lên nơi đáy mắt, cô ta cười giễu, châm chọc "Dựa hơi nhờ phim, ké fame bằng đi thảm đỏ đã đành, còn dám vác mặt tới tiệc tối cấp bậc này luôn


⬅ Trước Tiếp ➡