⬅ Trước Tiếp ➡
“Cháu không tìm hiểu vụ “8.17” nữa, chỉ điều tra về cái chết của nạn nhân kia được chưa.” Chu Cẩn bỏ lại những lời này, rồi đi ra khỏi phòng họp mà không thèm quay đầu lại.
Đàm Sử Minh ở phía sau gọi cô “Này, này” nhưng không thể gọi cô lại.
Chu Cẩn tức giận quay về bàn làm việc.
Vu Đan đang gấp rút viết báo cáo cho vụ án, ngẩng đầu thấy Chu Cẩn đang bực tức, bèn trượt ghế dựa lại gần rồi đưa cho cô một ly nước.
Cô ấy hỏi: “Có chuyện gì thế? Từ khi quen biết cậu cho đến nay mình chưa bao giờ thấy cậu khóc cả.”
Chu Cẩn lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Vu Đan nói: “Nếu thật sự không sao, thì vực dậy tinh thần rồi đi tìm Tiểu Dương xem camera giám sát đi.”
Vài cuộn băng ghi hình còn lại đều là những đoạn đường dẫn ra bờ sông, nếu điều tra kỹ biết đâu có thể tìm ra trình tự sinh hoạt của nạn nhân ngày hôm đó.
Chu Cẩn không thể ngồi yên nên đã điều chỉnh lại cảm xúc, nói: “Được rồi, giờ mình đi luôn.”
Cô đang chuẩn bị đến phòng giám sát thì có một người bước vào cửa.
Đội trọng án trước đó còn xôn xao bỗng im bặt trong chớp mắt, hai ba giây sau thì có người mở miệng hỏi:
“Anh là…”
“Tôi họ Giang, tới tìm người.”
Vu Đan ngồi bên cạnh “A” một tiếng, theo bản năng nắm lấy cánh tay Chu Cẩn khẽ lắc: “Này, đây không phải, không phải là ai kia sao…”
Chu Cẩn ngước nhìn liền bắt gặp ánh mắt của đối phương, sửng sốt hồi lâu mới buột miệng thốt lên: “Sao anh lại đến đây?”
Là Giang Hàn Thanh.
Có vẻ như anh vừa về nhà một chuyến mới đến đây, mặc một bộ vest phẳng phiu, khuôn mặt tuấn tú, tác phong vô cùng nhẹ nhàng nhanh nhẹn, trên người thoang thoảng hương thảo mộc dừng lại trước cửa tổ trọng án, Chu Cẩn bỗng có cảm giác “hào quang rực rỡ”.
Anh trông thấy Chu Cẩn thì đi thẳng về phía cô, ánh mắt băn khoăn nhìn cô, hỏi: “Sao mắt em lại đỏ?”
“Em?” Chu Cẩn vô thức dụi mắt.
Vu Đan ngồi bên cạnh không khỏi kinh ngạc, nhìn Giang Hàn Thanh rồi lại nhìn Chu Cẩn, nói: “Hai người biết nhau sao?”
Giang Hàn Thanh hiển nhiên nghe thấy câu hỏi này, anh hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn Chu Cẩn mang theo tia chất vấn.
Da đầu Chu Cẩn như muốn nổ tung, cô cảm giác dưới sự im lặng không nói một lời của Giang Hàn Thanh như dồn nén một chút phẫn nộ khi bị người khác xem thường.
Cô muốn giải thích nhưng lại không có dịp nói.
Bởi vì gần đây Chu Cẩn vẫn luôn bận rộn với các vụ án, nên chưa tìm được cơ hội để thông báo với họ rằng cô đã kết hôn.
Hơn nữa hai người đã nói trước là sẽ không tổ chức đám cưới, nên ngoại trừ gia đình hai bên thì không nhiều người biết chuyện.
Mặc dù về tình có thể thông cảm được, nhưng dưới ánh mắt của Giang Hàn Thanh, Chu Cẩn cảm thấy chột dạ một cách khó hiểu.
Ngay khi cô đang ở trong trạng thái hết sức hỗn loạn, một giọng nói từ phía sau của Đàm Sử Minh đã hoàn toàn phá tan tâm tư của cô.
“Giáo sư Giang? Không ngờ tới nha.”
Trên mặt Giang Hàn Thanh không một biểu cảm, anh dời tầm mắt khỏi người Chu Cẩn, bình tĩnh nhìn Đàm Sử Minh: “Đội trưởng Đàm.”
“Cậu có thể đến thì tốt quá rồi.”
Đàm Sử Minh mời anh vào phòng họp.
Lần này, đổi lại là Chu Cẩn ngơ ngác.
Giang Hàn Thanh đưa tay nắm lấy vai Chu Cẩn: “Chờ anh.”
Chu Cẩn: “Hả?”

⬅ Trước Tiếp ➡