Sau khi bác sĩ xem xong, lại ngồi xổm xuống cõng cô rời đi phòng y tế, anh trong miệng không kiên nhẫn còn mắng cô ngốc, nhưng động tác lại rất ôn nhu, cõng cô, nói “Em ngốc như vậy, trừ bỏ anh, còn có ai dám muốn em.”
Cô đỏ mặt, che miệng anh, không thấy đau đớn, chỉ là mặt đầy ửng đỏ mà ghé vào trên lưng anh.
“Nha.” Ký túc xá an tĩnh phát ra một âm thanh duỗi người . Mạnh Thiển Thiển từ trong hồi ức trở về, liền nghe được bạn cùng phòng Thường Tuệ Tuệ hô “Thiển Thiển, quần ngủ của mình là cậu lấy vào sao?”
Mạnh Thiển Thiển “Ừ.”
“Rất cảm kích a, đây là cái mình thích nhất, chỉ là dây quần có chút rộng.” Thường Tuệ Tuệ cũng còn lười biếng mà nằm ở trên giường, mặt khác hai giường khác cũng có một thanh âm, nhìn có vẻ như các bạn cùng phòng đều tỉnh.
Vài giây saụ
Bạn cùng phòng Diệp Lam có chút chưa thể rời giường nói “Thường Tuệ Tuệ, cậu rời giường động tĩnh có thể hay không nhỏ chút.”
Bạn cùng phòng Chu Phương cũng đánh cái ngáp, ghé vào gối đầu nói “Cậu lại không phải ngày đầu tiên biết cậu ta, cậu ta nếu dậy, chúng ta mọi người đều phải dậy, vẫn là Thiển Thiển tốt a, ôn nhu săn sóc, cậu dậy mình hoàn toàn không biết.”
Diệp Lam “Thiển Thiển đó là vì chúng ta suy xét, không giống người nào đó.”
Bị ám chỉ Thường Tuệ Tuệ không có phản bác, lôi kéo chăn nói “Sớm như vậy, không bằng chúng ta nói cái gì giúp tỉnh táo đi.”
“Nói cái gì.” Chu Phương hỏi.
Thường Tuệ Tuệ xoa xoa cái mũi nói, “Mình nằm mơ mơ thấy đã người từng thích, đột nhiên cảm thấy thời gian quá đến thật nhanh.” Cô ấy nghiêng thân thể, hỏi “Các cậu yêu đương qua rồi sao?”
Trong ký túc xá lại lần nữa lâm vào an tĩnh, chỉ nghe được một chút tiếng gió thổi tới từ ban công. Thường Tuệ Tuệ lập tức nhìn giường đối diện, nói “Thiển Thiển, cậu nói trước.”
Trong ổ chăn kín gió, Mạnh Thiển Thiển nhỏ giọng hô hấp, cô thanh âm rất thấp, hỏi “Nói cái gì.”
“Từng yêu đương sao ” Thường Tuệ Tuệ lớn tiếng hỏi.
Mạnh Thiển Thiển đầu ngón tay túm mép chăn, giống như ve nhộng, hồi lâu, mới thấp thấp mà nói “Yêu qua.”
Trong những người khác ký túc xá xoay người thanh âm có chút lớn, Thường Tuệ Tuệ ghé vào lan can, oa một tiếng, “Khi nào? Yêu đương cảm giác thế nào?”
Mạnh Thiển Thiển cười khổ.
“Cao trung, cảm giác thực tốt, thật sự rất tốt, chẳng sợ tiếc nuối.”
Chẳng sợ tiếc nuối.
Tức khắc, những người khác đều an tĩnh lại, Thường Tuệ Tuệ cũng an tĩnh, nửa ngày, cô hỏi, “Anh ta là ai? Hiện tại ở đâu?”
“Anh ấy hiện tại có cô gái yêu thích.”
Trong ký túc xá càng thêm an tĩnh, Thường Tuệ Tuệ nhìn không được mặt Mạnh Thiển Thiển, chỉ nhìn đến nàng chăn, hồi lâu, Diệp Lam nói “Không có việc gì, đại học có nhiều soái ca nhiều như vậy, chúng ta lại xem xét.”
Thường Tuệ Tuệ lập tức phụ họa, “Đúng vậy, Thiển Thiển, chúng ta xem xét một chút.”
“Giống đàn chị Lâm Phiêu bên cạnh, tìm một người giống đàn anh Ứng Hạo vậy, học giỏi, lớn lên lại soái ”
Mạnh Thiển Thiển trong ổ chăn an tĩnh, không trả lời.
“Phụt.” Đi tới, Lâm Phiêu đột nhiên cười rộ lên. Ứng Hạo bấm di động, nhàn nhạt hỏi, “Cười cái gì.”