⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này Mã Ngọc mới hoàn hồn lại, nhìn bộ đồ bệnh nhân Tần Minh Nguyệt đang mặc, có chút dơ bẩn, vả lại gương mặt trắng tái tiều tụy, xem ra cũng đã đi đến bước đường cùng rồi.
Nhưng tình huống hiện tại của cô…
Trong lòng Mã Ngọc âm thầm thở dài, cho dù cô ấy cảm thấy Tần Minh Nguyệt đáng thương, nhưng lấy tình huống của cô ấy, cũng không thể giữ lại Tần Minh Nguyệt.
“Mình, hiện tại mình không có nơi nào để đi, mình cũng không có bạn bè bạn học nào, mình có thể ở nhờ nơi này một thời gian được không, cậu an tâm, đợi mình tìm được công việc, mình sẽ không làm phiền cậu nữa.”
Sắc mặt Mã Ngọc có chút khó xem, mặc dù vừa nãy đã đoán được rồi, nhưng nghe Tần Minh Nguyệt nói ra, nhất thời cô ấy cũng không biết nên phản ứng như thế nào.
Thấy bộ dáng khó xử của Mã Ngọc, Tần Minh Nguyệt cũng hiểu ra đại khái, cô hơi rũ đầu xuống, kỳ thực cũng không biết mình còn có thể đi đến nơi nào.
Đột nhiên Mã Ngọc đứng dậy đi vào trong phòng, một lát sau, cầm lấy hai bộ quần áo đi ra, nhét cho cô mấy trăm đồng “Cậu thay đồ trước đi, dù sao cũng không thể mặc đồ người bệnh mãi, nói thật, nơi này của mình cũng không tiện, cậu cầm lấy tiền này ra ngoài tìm một nơi ở tạm, tự mình tính toán nhé.”
“Mình…”
Trong tay cầm lấy quần áo và tiền Mã Ngọc nhét vào, sắc mặt Tần Minh Nguyệt có hơi ngượng ngùng, cô chẳng phải không biết là mình tự tiện tìm đến cửa thế này, có thể khiến Mã Ngọc rất khó xử, nhưng quả thật cô cũng không có nơi nào để đi rồi.
Nhưng Mã Ngọc đã nói rõ ràng như vậy, cô sao lại có thể mặt dày mày dạn mà ở lại nơi này không đi nữa.
“Xin lỗi, là mình đường đột rồi, tiền này, mình không thể cầm.”
Tần Minh Nguyệt đẩy tiền trả lại cho Mã Ngọc, Mã Ngọc lại từ chối nhận, đẩy tay của cô trở về “Cầm lấy đi, người cậu không một đồng bạc, muốn làm thế nào, quả thật mình không có cách nào, muốn giúp cậu nhưng lòng có thừa mà sức không đủ, thật xin lỗi.”
Lời đã nói đến nước này, còn nói nữa thì chỉ khiến người khác ngượng ngùng thôi, Tần Minh Nguyệt chỉ có thể nhận lấy tiền và quần áo của Mã Ngọc, nói cảm ơn, sau đó rời khỏi nhà Mã Ngọc.
Trong túi chỉ còn mấy trăm tệ, Tần Minh Nguyệt cũng không dám tiêu xài lãng phí, không dám tìm khách sạn nghỉ chân.
Đêm đã khuya, cô đi chằm chậm trên đường không mục đích, không biết đi đâu, cũng không biết có thể đi về đâu, cho đến khi thám mệt, cô trực tiếp dựa đầu vào chiếc ghé dài trong công viên nghỉ ngơi một đêm, lúc này cô tuyệt vọng bật tri bắt giác đi đến cửa bệnh viện.
Tần Minh Nguyệt cực kỳ thương nhớ con trai của mình, theo bản năng đi đến phòng trẻ sơ sinh, nhìn rất nhiều đứa bé nằm trong nôi, chỉ cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài.
Một vài tư thế ngủ khác nhau, đều chưa mở ra, nhưng trong mắt Tần Minh Nguyệt, đều đáng yêu như thé, bọn trẻ hoặc là đang ngủ say, hoặc là bụng đói, có mùi và đủ thứ tiếng khóc oe oe thu hút sự chú ý của mọi người.
Tần Minh Nguyệt nhìn những đứa trẻ này, nơi nào đó trong tim đột nhiên như bị thứ gì đó đập mạnh vào, cô đột nhiên nhịn không được hừ một tiếng, sắc mặt cũng lập tức trở nên trắng bệch.
Con của cô, nếu đang đây, cũng sẽ giống như những đứa bé này, ngọt ngào ngủ say sưa hoặc là oe oe khóc lớn
Nhưng đến con cô cũng chưa được nhìn qua lấy một cái
Đáy lòng Tần Minh Nguyệt giống như có một con rắn độc đang ngọ nguậy, từng chút từng chút chiếm lấy tâm trí cô, tiếng trẻ con khóc bên tai, nhìn trước mắt là bộ dạng ngủ say sưa hoặc oe oe khóc lớn của trẻ con, tận sâu trong lòng cô có một âm thanh Con của cô không thấy nữa, con không thấy nữa, không thấy nữa…
⬅ Trước Tiếp ➡