Tần Minh Nguyệt nói xong muốn quỳ xin cô y tá này, hai người ồn ào như vậy khiến mọi người để ý, nhiều người chạy tới hóng hớt, sắc mặt y tá lập tức thay đổi, nếu để người khác thấy người đàn bà này quỳ trước mặt cô ta, không biết sẽ truyền thành cái dạng gì, công việc này của cô ta khó mà giữ nổi.
Một người phải quỳ, một người nhất định không cho quỳ, hai người giằng co khiến càng nhiều người tới xem, rốt cuộc khiến bệnh viện chú ý, lúc giám đốc bệnh viện đi tới, sắc mặt tối sầm, y tá thấy vậy sợ trắng mặt, muốn giải thích lại không biết giải thích thế nào.
Cuối cùng, giám đốc bệnh viện biết chuyện, làm thủ tục xuất viện cho Tần Minh Nguyệt luôn, tỏ vẻ ông ta sẽ ứng tiền viện phí mà Tần Minh Nguyệt thiếu cho cô, mong Tần Minh Nguyệt giữ gìn sức khỏe.
Đây đã là kết quả tốt nhất, Tần Minh Nguyệt đã bất chấp, rối rít cảm ơn, làm thủ tục xuất viện xong thì chạy vội về nhà họ Lưụ
Tần Minh Nguyệt một lòng nghĩ quay về tìm Lưu Chính Khải, hỏi anh ta vứt con ở đâu rồi đi tìm con, tìm về người nối dõi duy nhất nhà họ Lưu, nhưng cô hoàn toàn không biết, nhà họ Lưu còn có chuyện đả kích hơn đang chờ cô.
Lúc về tới nhà họ Lưu, Lưu Chính Khải đang vắt chéo chân ngồi hút thuốc trên sô pha, Tần Minh Nguyệt lao thẳng tới, nửa quỳ trên đất, sốt ruột hỏi “Chính Khải, anh mau nói cho em biết, anh để con ở đâu hả? Em tìm hết xung quanh bệnh viện rồi, không tìm thấy con đâu cả.”
Lưu Chính Khải hủ một hơi thuốc dài, chậm rãi nhả khói ra, anh ta nhìn Tần Minh Nguyệt qua làn khói thuốc không hề che giấu sự chán ghét.
“Chính Khải, anh mau nói cho em biết đi, rốt cuộc thì con ở đâu hả? Con còn rất nhỏ, anh tức giận gì xin trút vào em đây này, đừng làm khổ con, anh làm vậy sẽ hại chết con đấy.”
Đã hai ngày rồi, không nói đến chuyện đứa bé có gặp nguy hiểm không, một đứa bé mới sinh không ăn không uống hai ngày có thể sẽ bị chết đói.
So với lần trước tức giận, lần này, hình như tâm trạng Lưu Chính Khải không tệ, thấy Tần Minh Nguyệt cũng không đánh đập, cũng chẳng mỉa mai châm chọc, chỉ thảnh thơi hút thuốc, nếu không phải ánh mắt anh ta nhìn Tần Minh Nguyệt đầy chán ghét thì còn tưởng anh ta đang tán thưởng cô ấy,
“Chết? Chết thì đúng ý tôi còn gì? Chỉ là một đứa con hoang, tôi phải quan tâm nó sống hay chết à? Chết càng tốt, nhà họ Lưu đỡ mất mặt.”
Mỗi một câu của Lưu Chính Khải đều đâm thẳng vào tim Tần Minh Nguyệt, sắc mặt cô trắng bệch, miệng há ra ngậm vào, nói không nên lời, muốn nói lại thôi, Lưu Chính Khải cong môi cười, không biết là trào phúng hay khó chịụ
“Tần Minh Nguyệt, mấy năm nay nhà họ Lưu tôi đối xử với cô không tệ, nhất là mẹ tôi, đối xử với cô còn tốt hơn cả con trai ruột là tôi, không ngờ trông cô thành thật vậy lại làm ra chuyện ngɵạı tình này, cô không thấy xấu hổ với mẹ tôi sao? Sau này chết rồi xuống dưới đó gặp mẹ tôi, cô còn có mặt mũi nhìn bà ấy sao?”
Tần Minh Nguyệt thấy nhắc tới mẹ chồng, trong mắt thoáng do dự, nhưng lại lập tức kiên định, đứa bé này chỉ có thể họ Lưu, cũng chỉ có thể là họ Lưụ
“Chính Khải, em không, thật sự không có, anh phải tin em, con trai thật sự là con cháu họ Lưu, anh mau nói cho em biết, anh để con ở đâu, em phải nhanh chóng tìm con về.”
“Không có? Tần Minh Nguyệt, người ta nói chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi thấy cô có thấy quan tài rồi cũng chẳng rơi nước mắt đâu, cô liên tục phủ nhận như vậy là muốn tôi nhắc đi nhắc lại cho cô nghe ông đây vô sinh hả?” Lưu Chính Khải nói đến vô sinh, gân xanh trên cổ nổi hết lên, tâm trạng mới tốt chút đã vô cùng âm trầm.