Chương 16
chú, tôi sai rồi… Chú đừng đuổi tôi đi được không?” Nhìn cô đáng thương nhận lỗi, chân mày Hồ Đông hơi nhếch lên.
Bình thường anh đã quen nói chuyện với cấp dưới và người hầu trong nhà theo kiểu ra lệnh và bề tяên, cho nên vô thức lớn tiếng với cô.
Anh im lặng chốc lát rồi uyển chuyển đổi lời: “Hôm nay nhiều việc, tôi hơi mệt, cô ra ngoài đi.” Tuy vẫn lạnh nhạt, nhưng Dung Dung cũng hiểu được anh không phải đang giận cô, chỉ là tâm trạng không quá tốt.
Cô lúc này mới yên lòng mà rời đi, bước chân vội vàng.
Cô có cảm giác áp lực khi ở cùng Hồ Đông trong một không gian kín, giống như ở cùng một con sói dữ lúc nào cũng có thể bị nó cắn trúng cổ họng.
Rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý cả ngày hôm nay, vậy mà khi thật sự lâm trận, cô lại chẳng làm được trò trống gì cả.
Dung Dung thở dài, vừa kéo cửa, không khí lạnh ban đêm lùa vào làm cô hơi rùng mình, mang theo một bóng người đứng sẵn nơi hành lang.
Tô Băng nửa đêm không ngủ, mặc váy lụa màu trắng dài đến bắp đùi đứng ở bên ngoài phòng như thể đang chờ đợi cái gì, sau đó nhìn thấy cô thì trợn mắt khó tin.
Hai người đều hơi ngạc nhiên, kế tiếp, Tô Băng chỉ tay vào mặt cô mà hỏi: “Cô làm gì ở đây?” Dung Dung không hề đổi sắc mặt chút nào: “Nửa đêm Hồ tổng đau đầu, bảo tôi mang thuốc đến và mát xa một chút, có vấn đề gì không?” Câu trả lời nghe hơi gượng ép, ai cũng thấy sự xuất hiện của cô đầy mập mờ.
Cho dù hiện tại cô được ưu ái chăm sóc Hồ Đông thì nửa đêm nửa hôm mặc váy ngắn từ phòng anh đi ra, chỉ có kẻ ngu mới tin cô và anh không có gì.
Trong mắt Tô Băng tràn ngập sự ghen tỵ, cô ta quét mắt nhìn Dung Dung từ tяên xuống dưới vài lượt, đặc biệt là những vị trí nhạy cảm như môi, cổ, trước ngực.
Thấy không có dấu vết gì thì hừ lạnh: “Phải không?
Là đến đưa thuốc hay đưa cái khác?
Sao không xem lại bản thân tяên dưới đều phẳng lì, ốm còi cả xương mà muốn quyến rũ Hồ tổng à?
Ngoài cái mặt ra, cô còn có gì?” Dung Dung lười nói nhảm với cô ta, xoay người muốn rời đi, đột nhiên cánh tay bị giữ chặt.
Tô Băng kéo cô lại: “Đang nói chuyện với cô, cô đi đâu vậy hả?” “Tôi về phòng ngủ, ngày mai còn nhiều việc.” Cô hất tay Tô Băng ra.
“Đừng tưởng dựa vào khuôn mặt giống với Tuyết Nhi tiểu thư thì cô có thể trèo lên giường của Hồ tổng.” Tô Băng hất cặp ngực to tròn lên như để thị uy: “Nhiều người xinh đẹp như vậy vẫn chưa đến lượt đâu.” Lúc này Dung Dung không thể nhịn được nữa mà bật cười: “Tôi ít ra còn có khuôn mặt của người mà Hồ tổng từng yêu, cô thì sao?
Muốn dựa vào cặp ngực này?
Đoán xem số minh tinh thích Hồ tổng có bao nhiêu cô gái vừa xinh đẹp giỏi giang, vừa có gia thế, ngực không phải cup D cũng cup E?
Nếu phải xếp hàng, cô còn cách tôi xa lắm.” “Cô…” Tô Băng trợn trắng mắt, thẹn quá hóa giận vung tay lên: “Con nhỏ láo toét này!” ====================================================================== Tô Băng tức giận muốn đánh Dung Dung, nhưng cái tát còn chưa kịp rơi xuống thì một giọng trầm thấp lạnh lẽo đột ngột vang lên: “Cô đang làm gì?” Âm thanh như tiếng băng vỡ dưới chân, khiến cả hai người phụ nữ cùng giật mình dừng động tác.
Hồ Đông đứng ngay sau lưng Dung Dung, ánh sáng mờ từ đèn tường hắt lên đường nét sắc lạnh tяên gương mặt anh.
Ánh