Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

từ ngoài phố vào cổng biệt thự, loại hình gì cũng có… Dù chỉ một lần thôi, họ cũng mơ tưởng đến việc phục vụ cho anh.
Dung Dung cúi đầu nhìn cơ thể gầy guộc trước sau như một của mình, không biết nên nói gì nữa.
Cô đánh giá bản thân quá cao rồi, cho dù khuôn mặt có phần giống với người Hồ Đông yêu thì cũng không phải bản chính!
Cô ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói: “Cảm ơn ngài đã giúp đỡ, không biết tôi có thể làm gì để trả ơn cho ngài?” Hồ Đông đưa tay cởi cúc áo, đi thẳng về phía nhà tắm và nói với cô: “Ở lại đây làm việc, lương sẽ tính như những người khác.” Dừng trước tủ quần áo, Hồ Đông lại tiếp: “Lấy cho tôi áo tắm và khăn tắm ở đây, sau này chuẩn bị sẵn và mang vào phòng tắm trước khi tôi trở về.
Những việc khác sẽ có người dạy cho cô.” Đến lúc này Dung Dung mới ý thức được, Hồ Đông chỉ muốn cô ở lại biệt thự, cho cô một công việc để cô làm và trả nợ!
Thân thể Dung Dung run lên từng hồi, cô mừng rỡ nhìn theo bóng lưng cao lớn của Hồ Đông, vội vàng làm theo lời anh sắp xếp một chút, sau đó đi ra ngoài.
Ban đầu Dung Dung chỉ muốn tìm sự giúp đỡ, có thể sẽ bị người ta ép làm chuyện cô không thể chấp nhận nổi, có thể sẽ bị sỉ nhục, cô lo sợ đủ điều.
Đâu ngờ rằng, Hồ Đông trả tiền viện phí cho mẹ cô, cũng không làm khó gì.
Quản gia nhanh chóng hướng dẫn cô trở về nơi ở của người giúp việc, chia phòng cho cô.
Dung Dung hạnh phúc tới mức muốn khóc, nhân lúc rảnh rỗi, cô lén hỏi lương của người hầu trong Hồ gia.
Lương một giờ gấp 20 lần làm thêm ở bên ngoài, cô kinh ngạc: “Nhiều như vậy?” “Ừm, thế cô nghĩ đây là nơi nào vậy?
Người bình thường không có nghiệp vụ, hay là chưa qua tuyển chọn sàng lọc thì không được làm đâu.” Mặc dù câu nói “tôi không ăn tạp” của Hồ Đông lúc trước khiến Dung Dung hơi tổn thương và nhớ mãi, nhưng cô cũng biết bản thân quả thật không xứng.
Bây giờ còn có đãi ngộ tốt bất ngờ như thế này thì nên biết đủ!
Dung Dung nhìn bộ đồ ngủ tяên người mình: “Nếu không phải nhờ ơn Tuyết Nhi, giờ này có lẽ mẹ đã…” Dung Dung nghẹn ngào.
“Cảm ơn em, Tuyết Nhi.” Chỉ cần nghĩ đến việc mẹ đã khỏe lại, Dung Dung tự nhủ cho dù phải sống như một bản sao, một người thay thế hay một người hầu tầm thường cũng được.
Cô đều có thể chấp nhận!
Dung Dung mỗi ngày đều đi theo phục vụ và chăm sóc cho Hồ Đông, khiến nhiều người trong Hồ gia cảm thấy ghen tỵ đỏ cả mắt.
Bọn họ không dám ở trước mặt cô nói ra nói vào, nhưng sau lưng thì đủ loại dè bỉu.
“Con nhóc này có cái gì ngoài khuôn mặt giống với Tuyết Nhi tiểu thư đâu?
Không biết ở xó xỉnh nào ngoi lên mà được Hồ tổng để ý, trông bực mình thật.” “Tức giận làm gì?
Dù sao cũng chỉ là thế thân.
Mấy hôm nữa Hồ tổng chơi chán thì lại đuổi đi thôi.” Có người nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.
“Cô không thấy con nhỏ đó mặt hất lên tận trời mỗi khi đứng cạnh Hồ tổng hả?
Tôi ghét nhất cái kiểu giả tạo đó, lúc nào cũng ra vẻ hiền lành.
Người không biết còn tưởng nó sắp lên làm phu nhân nhà này ấy.” Mấy người hầu tụ tập lại vừa dọn dẹp vừa nói chuyện, chủ đề quanh đi quẩn lại đều liên quan đến Dung Dung.
Bởi vì từ khi xuất hiện đến giờ, cô được Hồ Đông thiên vị rất nhiều!
Bình


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡