Chương 12
ồn ào nan tiếng bánh xe va lên nền đá, tiếng người trẻ nói cười hứng khởi.
Cô theo bản năng quay đầu nhìn ra.
Trước cửa nhà trọ, năm sáu người trẻ tuổi bước vào nan chừng hai mươi mấy tuổi, ai cũng mặc đồ thể thao hoặc đồ leo núi, đeo ba lô sau lưng.
Trên gương mặt họ là sự mỏi mệt của chuyến đi dài, xen lẫn nét háo hức khi được đến nơi xa lạ.
Người đi đầu là một chàng trai trẻ đeo kính râm, trông trắng trẻo, nho nhã, khí chất điềm đạm, ổn trọng.
Hướng dẫn viên bận rộn giúp nhóm làm thủ tục nhận phòng.
Sau khi sắp xếp xong, anh ta vui vẻ thông báo với cả đoàn “Hôm nay đúng là may mắn Tối nay ở Miêu trại Vân Giang sẽ có lễ hội ca múa truyền thống, tổ chức ngay tại quảng trường trung tâm của làng.
Mọi người đều có thể đến xem.
Ai biết hát hay nhảy thì có thể cùng tham gia, rất hiếm có dịp thế này đấy ” Đám thanh niên lập tức reo lên thích thú, bàn tán rôm rả, vẻ háo hức hiện rõ trên mặt.
Khương Thư thu hồi ánh nhìn, cúi đầu tiếp tục ăn cháo, khóe môi khẽ cong.
Xem ra, đêm nay quảng trường sẽ còn náo nhiệt hơn cô tưởng.
Cô, người luôn thích đứng ngoài quan sát, hẳn sẽ có thể nhìn thấy nhiều điều thú vị hơn nữa.
Hành trình hôm nay của Khương Thư là đi tham quan một cây cổ thụ nổi tiếng trong vùng.
Con đường dẫn đến “Cây Thước” gian nan hơn cô tưởng.
Chú La là người dẫn đường dày dạn kinh nghiệm, bước chân ông nhanh nhẹn, nhẹ như dê rừng trên sườn núi.
Khương Thư đi phía sau, ban đầu còn thấy nhẹ nhàng.
Mới tầm tám, chín giờ sáng, mặt trời đã bắt đầu gay gắt, hơi đất và mùi lúa non bốc lên nồng nàn.
Những thửa ruộng bậc thang nối tầng tầng lớp lớp, như chiếc cầu thang xanh biếc trải dài theo triền núi.
Nước trong ruộng lấp lánh ánh nắng, sáng rực như gương.
Đôi khi, vài người dân đang cấy cúi xuống, ngẩng lên tò mò nhìn họ từ xa.
Đi được một đoạn, con đường trở nên gập ghềnh, dốc hơn, phải vừa dùng tay vừa bám vào rễ cây mà leo.
Không khí mỗi lúc một oi ẩm, rừng cây càng lúc càng rậm rạp, tiếng chim lạ vang lên từ tán cao, hòa với âm thanh trầm tĩnh của núi sâụ Hơi thở Khương Thư dần gấp gáp.
Mồ hôi nhỏ giọt trên thái dương, lưng áo cũng đã ướt, dính vào da.
Cô phải dừng lại nhiều lần, vịn thân cây sần sùi hoặc ngồi lên phiến đá, thở lấy hơi rồi uống nước.
Chú La đi phía trước ngoái lại chờ cô, giọng vẫn sang sảng, tươi cười “Cô Khương, mệt rồi phải không?
Sắp tới rồi đấy ‘Cây Thước’ ở ngay trên kia thôi, đáng công lắm ” Khương Thư gật đầu, không còn hơi để nói, chỉ giơ tay lau mồ hôi.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy qua những tầng lá rậm rạp, ở phía cao hơn dường như có một khoảng trống sáng, khác biệt với rừng cây xung quanh.
Càng đi lên, cành cây càng vướng víu, thỉnh thoảng quệt vào vạt áo cô.
Cho đến khi cuối cùng bước lên được mảnh đất bằng phẳng, một cơn gió núi mạnh bất ngờ thổi tới, cuốn đi hết cái nóng bức, mang lại luồng mát lạnh sảng khoái.
“Nhìn đi Kia chính là Cây Thước ” Chú La tự hào chỉ tay về phía trước.
Khương Thư nhìn theo, trong khoảnh khắc, cô gần như quên thở.
Trước mắt là một cây đa khổng lồ, cổ kính đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng.
Rễ chính to như móng vuốt của loài rồng, bám sâu vào đá và đất, một số rễ trồi lên mặt đất, thô ráp, xù xì.
Tán