⬅ Trước Tiếp ➡

Chỉ còn lại Thừa tướng Giang Tri Hứa đứng một mình trong viện, hai tay chắp sau lưng, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Hứa quản gia đã theo ông ta nhiều năm, thấy vẻ mặt phức tạp của ông ta thì hiểu ngay trong lòng ông ta đang nghĩ gì.
Hiện giờ Đại tiểu thư đã nghĩ thông suốt, không còn náo loạn đòi tiến cung nữa thì biến số tiếp theo chính là Nhị tiểu thư sắp hồi phủ.
Nhưng cách biệt đã nhiều năm, không biết nàng còn sống hay đã chết.
Ông ta khẽ cười, nói “Tướng gia yên tâm, chừng ấy năm qua bên trang viện không có tin gì báo về, nhất định Nhị tiểu thư vẫn bình an vô sự.”
Nghe vậy, đồng tử Giang Tri Hứa khẽ trầm xuống, đáy mắt lướt qua một chút cảm xúc vừa mơ hồ vừa khó nắm bắt.
Lần này đến Hứa quản gia cũng không nhìn thấụ
Nói ra thật đáng buồn, cùng là đích nữ của nhà họ Giang, Giang Vãn Đường tuy không được sủng ái như Giang Vãn Phù nhưng cũng nên được mẫu thân yêu thương như muội ruột Giang Vãn Hà mới phải.
Chỉ tiếc là...
Nàng lại mang một gương mặt khiến Giang Thừa tướng vừa không thích vừa e dè.
Ngay từ nhỏ, Giang Vãn Đường đã sở hữu dung mạo khuynh thành. Khi còn thơ bé, gương mặt nhỏ nhắn đã dần bộc lộ vẻ diễm lệ tuyệt sắc, nhan sắc còn vượt xa cả Giang Vãn Phù, đích trưởng nữ được người người ca ngợi của phủ Thừa tướng.
Mỗi lần Giang Thừa tướng nhìn thấy nàng, trong mắt ông ta lại thêm một phần u ám.
Thậm chí khi nàng lên sáu tuổi, ông ta thật sự đã nổi sát tâm.
Rốt cuộc là thứ tình cảm phức tạp đến mức nào, mãnh liệt đến mức nào, mới có thể khiến một người cha làm ra hành vi điên rồ muốn giết con gái ruột của mình?
Hứa quản gia cũng không hiểu nổi.
“Không hiểu vì sao, gần đây trong lòng ta luôn thấp thỏm không yên...” Giang Tri Hứa chợt trầm giọng nói.
“Ngươi phái người đến tiền sảnh trông chừng kỹ một chút, hôm nay là sinh thần của Phù Nhi, tuyệt đối không được xảy ra sơ suất gì.”
“Dạ, Tướng gia.” Hứa quản gia cúi người lui xuống.
...
Lúc này, trước cổng phủ Thừa tướng, đèn lồng treo cao, nghi trượng lộng lẫy, khung cảnh vô cùng long trọng. Các cỗ xe ra vào tấp nập, không khí náo nhiệt vô cùng.
Hôm nay là sinh thần của Đại tiểu thư của phủ Thừa tướng, Giang Vãn Phù, đệ nhất mỹ nhân Kinh Thành, nên những gia tộc quyền quý đến chúc mừng, công tử thế gia xuất hiện ở đây đếm cũng không xuể.
Thế nhưng giữa một rừng xe ngựa hoa lệ tinh xảo lại xuất hiện một cỗ xe ngựa vô cùng đơn sơ mộc mạc, khiến người ta không thể không chú ý.
Khi cỗ xe ngựa ấy dừng lại trước cửa phủ Thừa tướng, đám đông ồn ào náo nhiệt bỗng chốc yên tĩnh hẳn xuống.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về cỗ xe ngựa bình thường đến không thể bình thường hơn ấy, dường như một cỗ xe đơn sơ như vậy vốn không nên xuất hiện giờ nơi này.
Lý ma ma rón rén bước xuống xe, thấy có quá nhiều người vây quanh, trán bà ta đầy mồ hôi lạnh, vừa lau vừa cúi đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu “Nhị... Nhị tiểu thư, đã về đến nhà rồi.”
Bà ta là người thân cận bên cạnh Tần thị, lần này phủ Tướng quân phái bà ta đi đón Giang Vãn Đường về kinh, trước khi lên đường đã dặn dò cẩn thận rằng không được để vị Nhị tiểu thư quê mùa này để lộ mặt mũi ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡