Chương 6
anh “Ông xã ơi...
thật sướng...
tiếp tục liếm em đi...
đầu lưỡi của ông xã thật lợi hại…" … Diệp Khúc Đào là người địa phương, chỗ cô là một thành phố lớn.
Sau khi tốt nghiệp đại học bạn bè cô đều chạy về quê sống, vì ở quê không có quá nhiều áp lực.
Hơn nữa việc thi công chức ở quê cũng dễ dàng hơn rất nhiều, còn người địa phương như Diệp Khúc Đào đương nhiên là không có quê để về rồi.
Sau khi tốt nghiệp cô tìm mãi vẫn không tìm được việc phù hợp, gia đình thì cứ giục cô đi thi công chức, cuối cùng không chịu nổi áp lực mà đành đăng kí đi thi.
Nhưng trong lòng cô cũng biết năng lực mình tới đâu, vốn tưởng không đỗ được, không ngờ dần dần tích được chút may mắn, cô trúng tuyển làm một nhân viên công chức cấp thấp.
Diệp Khúc Đào cũng thật sự không có công việc mơ ước nào nên đi làm luôn.
Đến chính quyền huyện báo cáo, người nhà bảo cô gặp được ai trẻ tuổi phù hợp thì ra tay ngay, rồi mang người yêu cùng ngành về.
Mẹ cô vẫn luôn mong muốn có một người con rể làm công chức, lý do rất đơn giản, có thể thi đậu thì đa số là người địa phương, xuất thân trong sạch, hướng lên trên ba đời, đời cha, đời ông, đời cụ cũng không thành vấn đề, cơ thể cũng khỏe mạnh, nhà nước đã điều tra giùm rồi.
Cô nghe mẹ lải nhải đến phát phiền mới nói sớm muộn gì cũng dẫn bạn trai công chức về ra mắt.
Ngày đầu tiên đi làm, bầu không khí văn phòng vẫn coi như hòa hợp, thật sự quá nhàm chán...
Không có việc gì làm, người mới như cô càng nhàn muốn chết, vì vậy cô mang điện thoại đến nhà vệ sinh mới chơi, kết quả vừa định vào nhà vệ sinh đã gặp Chu Canh Minh từ trong đó đi ra.
Sao có thể hình dung được sự rung động khi lần đầu nhìn thấy anh.
Diệp Khúc Đào cảm nhận được cái gọi là vừa gặp đã yêu gì đó được mô tả trên internet, tim đập như đánh trống, ánh mắt không thể dời đi, không thấy gì xung quanh, tất cả đều đã bị tự động làm mờ, khi nhìn thấy người đó mới biết đây là thực Trong nháy mắt thấy anh, cô đã đắm chìm rồi.
Chu Canh Minh vẫn duy trì khoảng cách với cô, không biết có phải mũi cô quá nhạy hay không, lúc anh đi qua, cô ngửi thấy trên người anh có một mùi thơm thoang thoảng, rất dễ chịu, không phải mùi nước hoa, mà giống với mùi nước xả vải, còn là mùi cô rất thích.
Diệp Khúc Đào tới bên đó tiếp xúc với vài vị lãnh đạo, trên người toàn mùi thuốc lá, vô cùng nồng, đây là lần đầu tiên cô ngửi thấy mùi vị tươi mát như vậy, ánh mắt cũng đuổi theo anh.
Diệp Khúc Đào đã quên mình muốn làm gì, đi theo anh ra ngoài, còn định hỏi anh là người của phòng làm việc nào.
Nhưng đuổi tới thì người đã lên xe rời đi.
Mới đầu Diệp Khúc Đào còn cho rằng anh là người của phòng làm việc bọn họ, mới quay về hỏi đồng nghiệp.
Cô hốt hoảng.
Người ta là phó quận trưởng, khi đó vẫn chưa thăng chức làm Thường Ủy, đang là cán bộ cấp bộ.
Nhà vệ sinh của các lãnh đạo không ở đây, nhưng hôm nay bên đó phải sửa chữa nên mới tới đây.
Phản ứng đầu tiên của Diệp Khúc Đào là… không giống mà.
Tuổi tác, ngoại hình, không hợp gì cả...
Tuổi tác trông cũng không lớn, ngoại hình này trông cũng không điềm tĩnh, nghiêm túc, sao ở tuổi này đã làm lãnh đạo