⬅ Trước Tiếp ➡

rằng, em gái của Tống Vũ có thể là “nữ chính” đã chết thảm, hoặc chính là bị giam giữ mà Tống Vũ không thể làm gì được.
Nếu không, Tống Vũ sẽ không chỉ mang mỗi Tống Tiêu Tiêu trở về mà lại không mang cả em gái về.
Tống Vũ không nói, anh ta cũng sẽ không hỏi, hỏi để bị đánh sao?
Đôi mắt anh ta đảo qua danh sách được đặt trên mặt bàn, là một loạt đò dùng cho trẻ con, bèn chủ động cầm lấy, “Hổ gia, em đi mua nhé?” Tống Vũ nhấc chân đá anh ta, “Cút xa ra một chút.” Tưởng Chu bị đá, vẫn sảng khoái, vui vẻ đi ra ngoài.
Sau khi khôi phục lại yên tĩnh, Tống Vũ cúi đầu, giọng nói trầm thấp lại có chút dịu dàng cất lên “Tiêu Tiêu, con muốn mẹ không?” Tống Tiêu Tiêu nghe không hiểu, chỉ ngây ngốc mỉm cười.
Tống Vũ lạc mất em gái năm mười một tuổi, hắn tìm thấy vùng đất này, chọc giận Long gia hoàng đế của vùng đất nơi đây.
Long Gia coi hắn như tâm huyết, hứa sẽ giúp hắn tìm lại em gái, điều kiện là hắn phải bán mạng cho Long gia.
Khi đó Tống Vũ còn rất ngây thơ, đã đồng ý.
Nhưng ở lại không bao lâu thì Tống Vũ hiểu ra, đời này trừ phi hắn lật đổ được Long gia, còn không thì không cách nào thoát thân được.
Mười năm nay, hắn ngoài việc cố gắng sống sót, thì chính là ra sức tìm kiếm em gái.
Hiện tại đưa Tống Tiêu Tiêu trở về, cũng quyết định nuôi dưỡng cô thật tốt.
hắn đã thấy qua nhiều vô cùng sung mãn khi quan hệ với xác chết, nhưng khi đối mặt với những người con gái xinh đẹp thì lại không cương lên nổi.
Hắn đang suy xét đến việc “Kết hôn”, vì muốn có thêm người chăm sóc cho Tống Tiêu Tiêụ Tống Vũ nhắm mắt, quả thực không dám nhớ tới em gái mười năm trước.
Hắn chỉ dám đối mặt với Tống Tiêu Tiêụ Trong ngực đột nhiên truyền đến cảm giác lạnh lẽo, dường như có một bàn tay nhỏ mềm mại đang nghịch ngợm.
Tống Vũ trợn mắt, nhìn xuống đôi mắt đen tuyền như muốn phát sáng của Tống Tiêu Tiêu, nhìn cô đùa nghịch viên đá trước ngực hắn.
Tống Vũ quay người Nếu Tưởng Chu quay trở lại, thấy hắn phanh lớn ngực, để lộ vú cho Tống Tiêu Tiêu bú, nhất định sẽ coi hắn thành trò cười.
Tiếc là Tống Tiêu Tiêu không hiểu được nỗi lo của Tống Vũ, nắm lấy đầu vũ hồng hồng trong chốc lát, sau đó liền há miệng ngậm lấy.
Tuy không mút được dòng sữa ngọt ngào, nhưng cô vẫn cố gắng mút tận mười phút.
Cái miệng chỉ có hai cái răng sữa nho nhỏ, lực cắn còn nhẹ hơn muỗi cắn.
Chỉ là Tống Vũ không quen để người khác chạm vào.
Bởi vì Tống Tiêu Tiêu là con của em gái, lại không nghe hiểu lời hắn nói, vừa nhỏ bé vừa mỏng manh, Tống Vũ nắm tay vài lần, cuối cũng vẫn không đẩy cái đầu nho nhỏ ra.
Sau khi thoát được, Tống Vũ nhanh chóng cài lại áo sơ mi, bế bé con nhỏ đặt lại trên nôi em bé, ra lệnh cho Tưởng Chu mau chóng tìm cho Tống Tiêu Tiêu một vú em.
Buối tối Tống Tiêu Tiêu lại quấy khóc, Tống Vũ bế cô lên dỗ, bàn tay nhỏ bé cách một lớp áo ngủ chọc chọc vào ngực của hắn.
Tống Vũ “.......” Nhìn khuôn mặt nhỏ khóc đến mức đỏ ửng của Tống Tiêu Tiêu, Tống Vũ cố nén cảm giác khó chịu, chủ động cởi bỏ vạt áo, để lộ đầṳ vú tròn trịa.
Tống Tiêu Tiêu lập tức nín khóc, mỉm cười há miệng ngậm lấy đầṳ vú hồng hồng mềm mại.
Ngủ cũng


⬅ Trước Tiếp ➡