Sắc mặt Chu Thái trắng bệch, nhưng vẫn cố nén đau đớn, không dám kêu một tiếng.
"Lập tức dẫn người của ông biến khỏi mắt tôi "
Diệp Thu khoát khoát tay, lạnh nhạt nói.
Chu Thái tức khắc như được đại xá, không dám nhiều lời, ông ta vội vàng dẫn hai tên vệ sĩ bị thương nặng, đi ra khỏi văn phòng.
Đến lúc này, trong văn phòng chỉ còn lại Diệp Thu và Tiền Đa Quang.
Diệp Thu quay đầu nhìn Tiền Đa Quang.
Ánh mắt lạnh như băng đó khiến cả người Tiền Đa Quang run lên.
Cảnh vừa nãy, hắn ta đã nhìn rõ cả rồi.
Một tồn tại có thể làm cho Chu Thái sợ thành như vậy.
Đây tuyệt đối không phải nhân vật bình thường a "Cậụ..Rốt cuộc cậu là ai a, Tiền Đa Quang tôi tự hỏi là tôi chưa từng đắc tội đến cậu, nhưng vì sao hôm nay cậu lại muốn làm khó tôi?"
Tiền Đa Quang hít sâu một hơi, nhìn Diệp Thu, hoảng sợ hỏi.
"Tôi là ai không quan trọng, bây giờ trước mặt anh chỉ có hai con đường, một là anh trả tất cả khoản nợ và lãi cho tập đoàn Lâm Thị, hai là, bây giờ tôi sẽ tiễn anh lên đường, anh chọn đi "
Diêp Thu thản nhiên nói.
Nghe Diệp Thu nói như vậy.
Trong lòng Tiền Đa Quang vốn đang sợ hãi Diệp Thu, lúc này lại không còn sót lại tí nào.
Lúc đầu hắn ta còn tưởng Diệp Thu là nhân vật khủng bố nào cơ.
Giờ xem ra, chẳng qua là cao thủ mà Lâm Thị bỏ tiền ra tìm đến đòi nợ mà thôi.
Không có thực lực, không có bối cảnh, chỉ là một tên đòi nợ thuê, cái này có gì đáng phải sợ chứ.
Còn về phần tại sao Chu Thái lại sợ Diệp Thu như vậy.
Tiền Đa Quang nghĩ rằng.
Có lẽ cũng bởi vì Chu Thái thấy vệ sĩ đánh không lại Diệp Thu, cho nên mới lựa chọn nhận sai bảo toàn tính mạng.
Nói cho cùng thì người đã lớn tuổi, sẽ khá là sợ chết Cho dù Chu Thái có là vua Giang Bắc, thì cũng không ngoại lệ.
Nghĩ thông suốt điểm này.
Tiền Đa Quang không còn sợ Diệp Thu nữa.
Chu Thái sợ, Tiền Đa Quang hắn không sợ đâụ
Bởi vì hắn biết mục đích của Diệp Thu, tới chỉ để đòi nợ mà thôi, chứ không dám giết mình Ung dung sửa sang lại cổ áo comle của mình.
Tiền Đa Quang đi tới bàn làm việc, ngồi xuống ghế làm việc của mình, vắt chéo hai chân, không sợ hãi mà nói "Muốn tiền à?
Xin lỗi, một phân tiền cũng không có, có bản lĩnh thì cậu giết tôi đi, nhưng mà, nếu cậu giết tôi rồi, cậu nghĩ bản thân cậu sống yên được à?
Xã hội bây giờ, giết người, là phải đền mạng. Cậu nghĩ Lâm Thị cho cậu ít tiền đó, đủ để cậu cao chạy xa bay sao?"
"Hửm?"
Diệp Thu híp mắt, sau đó khóe miệng gợi lên một nụ cười nghiền ngẫm "Có lý, anh nói đúng, giết người phải đền mạng, thế thì đổi thành tiêu diệt công ty của anh đi.
Hoặc là anh trả tiền, hoặc là tôi làm cho tập đoàn Tiền Thị biến mất khỏi thế gian này. Hai con đường này, anh chọn một đi "
"Khiến cho tập đoàn Tiền Thị của tôi biến mất khỏi thế gian này?"
Tiền Đa Quang ngây ngẩn cả người, sau đó ngẩng đầu cười to, trong tiếng cười tràn ngập khinh thường "Người trẻ tuổi, tuổi còn nhỏ thì đừng ngông cuồng như thế. Mặc dù cậu đánh nhau rất tốt, nhưng cậu có đánh nhau tốt, tốc độ có nhanh đi chăng nữa, thì có thể nhanh hơn đạn sao?
Tập đoàn Tiền thị tôi đã phát triển được mấy chục năm ở Giang Bắc, nền móng vững chắc, thế lực khổng lồ, há lại để một người như cậu rung chuyển ư?
Đến cả ông chủ Lâm thị của cậu còn không dám nói làm cho Tiền thị tôi biến mất, cậu dựa vào cái gì chứ?
Chỉ bằng hai nắm đấm của cậu sao?
Đừng có mà gây cười nữa "
"Xem ra, anh đã coi lời nói của tôi thành trò đùa rồi "
Khóe miệng Diệp Thu khẽ nâng lên một độ cong nghiền ngẫm, nhẹ nhàng nói.