⬅ Trước Tiếp ➡

đúng là một chuyện dễ khiến người khác hiểu lầm, loại chuyện này rất ái muội.
"Không phải." Thi Mị cúi đầu, bỏ thỏi son lại trong túi của mình, giống như vô ý cười "Có con giáp thứ mười ba nào có thể nghèo túng vậy chứ, một thỏi son có 30 đồng tiền đã dùng sắp hết rồi nhưng vẫn không nỡ vứt đi." "Tiểu Mị, cậu đừng nói mình như vậy." Cố Cửu Âm có bản tính tốt bụng, không nghe nổi cô hạ thấp bản thân như vậy.
"Thật ra trong nhà thím ba của tớ cũng không có tiền đâu, sau đó gặp chú ba tớ, bây giờ cũng được chú tớ chăm sóc rất khá, có lẽ một ngày nào đó cậu cũng có thể gặp được chân mệnh thiên tử của cậu đấy." "Thật sao?
Vậy thím ba của cậu thật đúng là tốt số." "Cậu cũng sẽ gặp một người đàn ông tốt với cậu, bất kể nghèo khó hay là giàu sang thì anh ấy vẫn sẽ yêu thương cậu, quan tâm và chăm sóc cho cậụ" Thi Mị nghĩ, con gái nhà giàu có cuộc sống được đãi ngộ ngay từ khi còn nhỏ luôn ngây thơ khờ khạo, còn chưa gặp phải gian nan vất vả nên toàn nhìn thấy tốt đẹp.
Thật ra cảnh ngộ của mỗi người không giống nhau sẽ hình thành tư duy và tam quan khác nhau, làm gì có tiêu chuẩn để có thể đánh giá người khác đúng hay sai chứ.
"Ăn đi." Thi Mị gắp cái trứng ốp vào trong đĩa Cố Cửu Âm, cắn một miếng bánh mì trong đĩa, không bàn tán về chuyện của Cố Lệnh Thâm với Cố Cửu Âm nữa.
Một ngày rất nhanh trôi qua, Cố Cửu Âm kéo Thi Mị về khách sạn ăn tối, Thi Mị cũng không từ chối.
"Bác Lý, chú ba con đâu?" "Buổi sáng cậu ba đã ra ngoài mở họp, vẫn chưa có về." Quản gia nói.
"Chú ba của con cũng thật là, suốt ngày cứ bận như vậy." Cố Cửu Âm lẩm bẩm vài câu, kéo quản gia muốn một chai rượu vang đỏ, chẳng được bao lâu đã có chút say, buổi tối còn bảo Thi Mị ở phòng đối diện của mình.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Cố Cửu Âm, Thi Mị mới về phòng rửa mặt, nước ấm chảy xuống từ vòi nước, đường cong có lồi có lõm của cô gái in ra hình bóng quyến rũ trên cửa kiếng mờ, thân thể mềm mại trắng nõn trúc trắc bị nước bôi trơn một lần, hơi ửng hồng.
Mái tóc dài ướt sũng kề sát da, Thi Mị gội sạch đầu, lau khô giọt nước còn sót trên mặt rồi dùng khăn tắm màu trắng bọc thân thể của mình lại.
Chờ đi ra khỏi phòng tắm rồi, Thi Mị bỗng nhìn thấy ở dưới lầu có chiếc xe lấp lóe đèn trước, hình như là xe của Cố Lệnh Thâm, "Cộp" một tiếng, anh xuống khỏi ghế lái, đường nét bóng dáng của người đàn ông trong đêm tối có vẻ cao lớn lại thâm trầm, mơ hồ còn có thể nhìn thấy cái cằm cứng rắn của anh.
Thi Mị nắm chặt lấy khăn tắm, Cố Lệnh Thâm đã về.
Cố Cửu Âm nói, phòng của anh ở bên cạnh.
Thi Mị cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát, vẫn bước đi, giọt nước chưa khô nhỏ xuống thảm, đôi chân trắng nõn thon dài mê người, cô không mặc gì dưới khăn tắm cả.
"Tích" một tiếng, cửa phòng của Cố Lệnh Thâm bỗng bị mở ra.
Thi Mị tốn một ngàn đồng baht Thái mới mua được một người cho cô thẻ phòng của Cố Lệnh Thâm.
Khi Cố Lệnh Thâm đi đến cửa phòng của mình, đã hơi cảm thấy sai sai, nhưng tay anh vẫn để ở then cửa, rất bình tĩnh mà mở cửa ra.
Thi Mị đang đưa lưng về phía anh,


⬅ Trước Tiếp ➡