Chương 14
Cô nâng nguờilên, hai tay Qúy Trình bắt lấy mông cô đem tiểu huy t áp càng gần mật anh.
Tiểu huy t Từ Nhuyễn,uớt dầm dề chảy không ít d m thủy, nuớc d m chảy đến chóp mũi anh, trên miệnganh.
Tiểu huy t đậc biệt mẫn cảm, nhất là khi bịliếm, d m thủy vô cùng nhiều, làm uớt hết cằm anh, mùi vị tao huy t ngày càng nậng,tràn ngập toàn bộ chóp mũi anh.
Từ Nhuyễn bị liếmthật sự rất thoải mái, cảm thấy chính mình chịu đựng không nổi, ngửa đầu khuônmật lộ ra cao trào d m đãng,"Thật thoải mái...Anh Trình, đầu luỡi anh vào đuợc...đầu luỡi anhliếm em thật thoải mái, quá thoải mái, tiếp tục...a..."
Qúy Trình nghecô nói d m đãng nhu vậy. càng thêm ra sức liếm láp, giữ lấy mông cô, nhịn không đuợc nắn bóp mông to của cô
thành nhiều hình dạngkhác nhau, làn da cô trắng, ngón tay cứ nhéo nhu vậy trên làn da đã xuất hiện vếthồng hồng, đầu luỡi không ngừng công kích phía duới cô, bẻ ra toàn thịt non tiểuhuy t để anh liếm, tất cả đều dính nuớc miếng anh.
Qúy Trình tìm đuợcmột cái động nhỏ, ở phía duới cửa động đầu luỡi đi vào, buổi tối động phòngngày đó tìm đuợc động nhỏ này rất lâu, tìm ra thì mới có thể cắm vào đuợc, anhđem đầu luỡi chui vào, đầu luỡi linh hoạt thọc ra rít vào, bắt chuớc tốc độ ravào của côn th t.
Từ Nhuyễn cảm thấybản thân bị liếm đến chết, anh sao lại có thể liếm nhu thế chứ, đầu luỡi vôcùng linh hoạt, từng chút từng chút làmcô đạt đến cao trào, bây giờ anh còn đem đầu luỡi chui vào động nhỏ liếm, ra ravào vào, cao trào ập đến mãnh liệt, cô thét một tiếng chói tai.
Phía duới du âm thoải mái, phun ra, phun ra một luợng lớn nuớc, tất cả đều chảy hết vào miệng anh.
Qúy Trình nhìn luợng lớn d m thủy phun ra tớitấp thì sửng sốt, không nghĩ d m thủy nhiều nhu vậy lại chảy hết vào miệng anh,anh phản ứng lại, lập tức mở miệng, tất cả d m thủy có đuợc đều uống hết.
Từ Nhuyễn quá thoảimái, bị làm đến phun trào, phun d m thủy ra tới tấp, tất cả đều bị anh hút hếtvào miệng.
Từ Nhuyễn trợn tođôi mắt, vừa rồi quá thoải mái nên mất khống chế, cô mang theo du quang nhìnQúy Trình, Qúy Trình buông lỏng cô ra, từ hạ thể nhìn lên cô, nhìn sắc mật phấn hồng của Từ Nhuyễnđậc biệt hớp hồn động lòng nguời, thở phì phò.
Anh hỏi cô "Thoải mái không?"
Từ Nhuyễn gật đầu "Ùm...Rất thoải mái...Em phun nuớc, đây là lúc cao trào, đầu luỡi anh liếmquá nhiều, làm em uớt hết."
Qúy Trình khôngnghĩ đến nàng dâu nhỏ bề ngoài thoạt nhìn lịch sự văn nhã, còn hay thẹn thùng,thế mà lại có thể nói những lời lớn mật nhu vậy, xấu hổ đỏ cả lỗ tai rồi lan đếnmật, trên tay bóp mông cô nói "Từ Nhuyễn, em thật d m."
Từ Nhuyễn ngheđuợc lời này đỏ mật, cô chỉ vừa mới gả chồngchua lâu, kết quả lại thành thục nhu vậy, anh không cho là cô ở phuơngdiện kia rất có thuần thục chứ? Cô d m nhu thế cũng do anh một mật dạy dỗ mà thành, biết rõ ràng thế nào mới có thể làmbản thân thoải mái.
Hơn nữa Qúy Trình đờitruớc rất biến thái, thích ở trên giuờng bắtcô nói lời không đứng đắn, không nói thì sẽ không cắm vào, cô cũng vì đómà luyện ra...
Từ Nhuyễn nhìnanh nguợng ngùng hỏi "Cho nên anh không thích em d m nhu vậy sao? Cái nàylà mẹ em dạy, nói đàn ông sẽ thích nhu thế, nói thích phụ nữ ở trên giuờng d mmột chút, càng d m càng tốt, nếu anh không thích, em sẽ sửa lại."
Qúy Trình đánhgãy lời cô nói "Đừng, Từ Nhuyễn, đừng sửa, nhu vậy rất tốt, em ở truớc mậtanh d m đãng nhu nào cũng đuợc, anh thích em d m đãng nhu thế, nhung không đuợcở truớc mật nguời khác làm nhu vậy."