Chương 2
Dư ngẩng đầu nhìn mẹ, Diệp Lộ nhìn đồng hồ, nói, "Chú sắp về rồi, chúng ta dọn trước." Cố Dư xuống phòng bếp phụ mọi người sắp thức ăn lên bàn, mọi thứ đều thịnh soạn.
Cố Lự, chú ba Hàn Mặc và bố cô Cố Đông cũng đưa ông nội ngồi xe lăn xuống.
Cố Noãn nhìn mọi người đã ngồi vào bàn ăn, "Có nên đợi lão tứ về rồi ăn một thể luôn không, ăn tất niên thì đông đủ mới vui chứ?" Cố Dư nhìn chỗ trống bên cạnh, im lặng.
Lúc này người có uy quyền nhất trên bàn ăn vẫn là ông nội, nghe xong câu hỏi của Cố Noãn, mọi người đều đồng loạt nhìn ông cụ.
Ông nội nghiêm khắc nhíu mày, "Đi làm quanh năm suốt tháng, đến cả bữa tất niên cũng không về kịp giờ.
Ăn, không cần chờ nó." Cố Mạn vẫn hồn nhiên nhất, nhìn ông nội giận dỗi chú tư, phì cười.
Mọi người trên bàn ăn đều bắt đầu rôm rả nói chuyện, bắt đầu dùng bữa.
Cố Dư chần chừ một lát cũng cầm đũa bắt đầu ăn.
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, đến ông nội bình thường luôn nghiêm khắc nhưng hôm nay vẫn bị con cháu trêu chọc đến mức cười lớn.
Tâm trạng Cố Dư cũng vui vẻ hơn phần nào.
Chưa được bao lâu thì ngoài cổng vang lên tiếng động cơ xe ồn ào, tiến vào sân nhà rồi tắt hẳn.
Tiếng động khoa trương thế này cũng chỉ có lão tứ mới làm như thế, mọi người đều biết là anh về nên cũng không ai đứng dậy, chờ anh vào.
Cố Thần Sinh thay giày, đi ngang qua phòng khách trống không, ngó nghiêng một lát rồi vứt chìa khoá xe trên sofa, đi thẳng xuống bếp.
Nhìn mọi người ngồi đầy đủ trên bàn, anh lắc đầu, đúng là ăn mà không đợi thật.
Mọi người thấy anh về, ồn ào chào hỏi một trận,cũng không hề khách sáo lại tiếp tục bữa ăn.
Từ đầu đến cuối, Cố Dư đều ngồi yên cúi đầu ăn cơm, là người duy nhất không tỏ vẻ chào mừng anh.
Miếng cà rốt cô đã ngậm trong miệng được mấy phút rồi, tim đập rạo rực cảm nhận ghế bên cạnh bị kéo ra, tiếp theo là mùi hương quen thuộc xộc vào sống mũi.
Cố Thần Sinh ngồi xuống, nhìn cô gái bên cạnh đang ung dung nhai rột rột miếng cà rốt trong miệng, cười lưu manh, "Không thèm chào chú luôn sao?" Cố Dư ngẩng đầu liếc anh một cái, lạnh nhạt, "Chào chú Cố." Cố Thần Sinh bật cười, xoa đầu cô, "Chẳng đáng yêu chút nào." Bữa cơm cuối năm rộn ràng, mọi người trừ Cố Mạn mới 16 tuổi đều cụng li, ai nấy sắc mặt đều đỏ bừng.
Cố Dư uống không nhiều nhưng cũng hơi choáng váng, được một lát liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Hình như Cố Thần Sinh cũng chuếnh choáng say rồi, lúc cô đi ra đã thấy anh nghiêng đầu nhìn mình, nhướng mày cười ngả ngớn, tóc anh hơi xù lên, áo sơ mép áo sơ mi vốn lúc đầu nằm trong thắt lưng cũng đã tuột ra ngoài, hết sức tùy tiện.
Cố Dư lơ đi ánh mắt anh, cúi đầu ngồi vào chỗ, tiếp tục dùng bữa.
Bữa ăn kéo dài cho đến gần 12 giờ, mọi người bỏ ra sân trước chuẩn bị bắn pháo hoa.
Cố Dư lúc này khoác thêm một chiếc áo lông dài đến đầu gối, chống tay ngồi trên bậc thềm nhìn Cố Mạn nghịch ngợm đốt pháo hoa, đợi tia lửa sáng lên liền cười phá lên, chạy ù té.
"Đoàng đoàng đoàng" Hàng loạt tiếng pháo nổ lên đúng khoảnh khắc bước qua năm mới, Cố Dư nhìn pháo hoa muôn hình vạn trạng, cười híp mắt.
Khuôn mặt người con gái xinh đẹp, môi hồng răng trắng,