Hứa Kha nhìn lỗ tai phiếm hồng của hắn, đột nhiên nhớ tới vài ngày trước hình như nữ đồng nghiệp có vô ý nhắc đến hắn, hắn là người quen của nữ đồng nghiệp, cũng coi như là bạn học cấp ba của cô.
À, thì ra là như vậy.
Hứa Kha cảm thấy không thú vị nhưng cố ý né tránh hắn cũng không được. Ánh mắt cô cứ dán lên màn hình điện tử trên tường phía sau lưng hắn. Trên đó đang chiếu một tiết mục giải trí, nam minh tinh đặc biệt được mời đến đang cất giọng hát. Cover một bài hát tiếng Anh lúc trước cô đã từng nghe.
Em cảm thấy thế nào?" Giọng nói của người đàn ông đối diện đột nhiên kéo cô về thực tại. Hứa Kha nói với mình, đúng, đối diện cô còn một người ngồi, mà cô là một con người, con người chính là loài động vật xã hội.
"Tôi cảm thấy cũng không tệ lắm, nghe rất có ý nghĩa." Hứa Kha uống ngụm trà, mỉm cười nhìn hắn.
Nghe Hứa Kha trả lời, ánh mắt hắn càng ngày càng sáng rực, có ánh mắt sáng ngời là chuyện tốt, cô không muốn dập tắt ánh sáng này.
Đột nhiên điện thoại của hắn vang lên. Nói câu xin lỗi, hắn nhận cuộc điện thoại. Lúc hắn nghe lông mày dần dần hơi cau lại thế nhưng Hứa Kha đều không chú ý đến tất cả những cái này vì cô đang bận xem minh tinh kia hát trên tivi.
Sau khi để điện thoại xuống, người đàn ông nói công ty hắn đột nhiên có một chút chuyện cần xử lý, hắn không thể không tạm biệt trước. Hứa Kha rộng lượng bày tỏ không có vấn đề gì.
Thật ra người đàn ông không muốn, thật vất vả mới gặp lại cô, thật vất vả mới có thể nói chuyện với cô..
"Vậy.. Hứa Kha..", có trời mới biết hắn cố gắng lấy bao nhiêu can đảm mới dám ở trước mặt cô gọi tên cô, "Hứa Kha, em đã đồng ý qua hai tuần nữa anh hẹn em đó."
"Được rồi." Hứa Kha gật đầu.
Sau khi người đàn ông nhận được câu trả lời thì lập tức rời đi, cũng nhìn ra được chuyện của công ty có hơi gấp. Hắn không hỏi số điện thoại của Hứa Kha, cũng không hỏi WeChat của cô, hiển nhiên hắn đã biết hết rồi, tiếng gọi Hứa Kha này không khỏi cảm thấy hơi buồn cười.
Nhưng mà cô không có nhàn hạ thoải mái nhìn người đàn ông rời đi bởi vì cô lại ngẩng đầu nhìn tiết mục giải trí trên tivi.
Nam minh tinh đã hát xong một ca khúc.
HẾT Hứa Kha ngồi một thân một mình trong quán ăn rất lâu.
Lâu đến mức tách hồng trà đã lạnh ngắt, lâu đến mức tiết mục giải trí trên tivi cũng đã chiếu xong rồi, lâu đến mức nhân viên bán hàng đến hỏi cô có muốn gọi thêm gì nữa không.
Nhưng thực ra cô không muốn gọi gì nữa cả, cô chỉ .. ngây người thôi.
"Xin chào, xin hỏi cô có cần gì nữa không?"
"A?" Giọng nói trong trẻo của người phục vụ trẻ tuổi đã kéo cô quay lại hiện thực, "Không có gì đâu, cảm ơn cô."
"Ồ, nếu cô cần thêm gì nữa thì có thể gọi chúng tôi bất cứ lúc nào."
Hứa Kha gật đầu với người phục vụ, ngay lúc đang định cầm lấy túi rời đi thì đột nhiên cô cảm thấy trên mặt mình hơi lành lạnh.
Cô thử đưa tay lên mặt mình kiểm tra một chút thì phát hiện mặt mình ươn ướt.