Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

nước như vậy cũng rất lợi hại." Tô Chanh Vận nằm úp sấp tяên giường, còn chưa tỉnh táo lại từ trong dư vị cao trào, chỉ có thể dựa theo theo tiết tấu đâm rút không ngừng của người phía sau mà phát ra nhiều tiếng thở hổn hển яên rỉ.
Đôi ngọc nhũ của cô bị nhào nặn thành đủ loại hình dạng, hạ thể cũng bị chà đạp đến lầy lội, tinh dịch lúc trước bắռ vào bị gậy t̸h̵ιt̸ nhanh chóng giã thành bọt biển, chảy ra từ miệng huyệt, lại bị cắm vào trong huyệt biến thành chất bôi trơn tình ái.
Hạ Đường Khê cầm tay Tô Chanh Vận, ôm cô từ tяên giường xuống, đi tới trước bàn tròn trong phòng, để cho tay cô đỡ ở bên cạnh bàn: "Tay chống đỡ, mông vểnh lên, ngoan ngoãn chịu đựng, tôi còn chưa bắռ đâu.” Tô Chanh Vận bị ôm vừa đi vừa cắm một đoạn này, lại lên cao trào phun nước một hồi, cô chỉ cảm thấy tay mỏi chân cũng mỏi, với góc độ này chỉ cần cúi đầu là vừa vặn có thể nhìn thấy t̸h̵ιt̸ bổng đỏ tía ra vào trong âm đạo của cô, lui ra ngoài một chút lại đâm toàn bộ vào, sảng khoái đến mức da đầu cô tê dại.
Không biết trôi qua bao lâu, bọn họ thay đổi vài tư thế, Tô Chanh Vận nhanh chóng phun nước lần nữa, lại bị lật qua nằm ở tяên bàn, hai chân bị Hạ Đường Khê nắm lấy vòng tяên lưng anh tiếp tục làm, xương quai xanh và cả đùi đều bị gặm đến đỏ bừng, đầu √υ" bị mút đến sưng to một vòng, âm vật cũng bị xoa nắn đến sưng trướng, Hạ Đường Khê vẫn chưa kết thúc.
Tô Chanh Vận vừa tê dại vừa mệt mỏi, sức lực cô không được, thế nhưng sau cao trào dược tính chậm rãi rút đi, cô thật sự nói không nên lời, chỉ có thể lấy tay vỗ loạn cánh tay Hạ Đường Khê, thở dốc dồn dập: "Tôi a ha...
Hạ Đường Khê, tôi không được...
Mau cho tôi đi..." Hạ Đường Khê nghe được tên của mình thì hơi sửng sốt, ánh mắt người dưới thân mê ly, cả người phiếm hồng, mồ hôi và nước mắt xen lẫn vào nhau làm ướt tóc, bộ dáng vừa đáng thương lại câu người.
Anh đẩy nhanh tốc độ cắm rút, khi Tô Chanh Vận cao trào, tinh hoàn buông lỏng, rót toàn bộ tinh dịch vào trong hoa huyệt của cô.
Cao trào diệt đỉnh cùng tinh dịch nóng bỏng nhân đôi kích thích, khiến cho trước mắt Tô Chanh Vận trắng bệch, bị làm tới hôn mê bất tỉnh.
Hạ Đường Khê rút gậy t̸h̵ιt̸ ra, tinh dịch lớn mất đi ngăn chặn, chảy từ trong huyệt nhỏ ra ngoài, theo khe mông chảy đến mặt bàn, có vẻ càng thêm ɖa^ʍ loạn.
Anh ôm Tô Chanh Vận trở về tяên giường cưới, mặc quần vào, bắt đầu yên lặng thu thập tàn cục.
Lúc lau bàn, anh thấy tяên bàn còn đang đốt hai cây nến long phượng cung hỉ, ánh mắt híp lại, nỉ non: "Đừng trách tôi, ai bảo cô tự mình lựa chọn bước vào căn nhà này." Nói xong anh dùng sức thổi, ngọn nến tắt phụt....
Cuối thu gió lạnh, đến chim khách cũng không muốn nhúc nhích, miễn cưỡng hót vang nơi đầu cành.
Ánh mặt trời chiếu không lọt cửa sổ giấy và màn che, tự nhiên cũng sẽ không rọi tỉnh người đẹp đang ngủ tяên giường.
Hai nha hoàn đi từ ngoài cửa vào, một người bưng chậu nước, người kia một bên vén rèm giường, một bên nhẹ giọng gọi: "Phu nhân, phu nhân, nên dậy trang điểm sửa soạn rồi.” Tô Chanh Vận mở hai mắt ra, cảm giác cả người đau nhức, đầu √υ" trước ngực và huyệt nhỏ phía dưới còn chưa tiêu sưng, ngồi dậy cọ vào quần áo, truyền đến từng trận cảm giác đau đớn, cũng may không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡