Chương 7
người.
Nhìn Tô Chanh Vận mặc sườn xám, ông nhíu mày, trong lòng không vui nói: "Sau này trong nhà không được mặc loại quần áo này, lộ tay lộ chân thì như thế nào.” Tô Chanh Vận sâu sắc cảm giác không biết nói gì, cô rất muốn chửi lão đầu này hai câu, không thích còn nhìn chằm chằm chân và ngực của cô, nhưng vì không muốn làm sụp đổ nội dung cốt truyện nên chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Bộ quần áo này Hạ Đường Khê ngược lại rất thích, sườn xám tơ lụa màu mã não đỏ, mịn màng tôn dáng, mặc ở tяên người phảng phất tản ra mị lực thần bí của mã não đỏ, đường cắt may tinh xảo khiến cho chất liệu vô cùng dán sát vào dáng người Tô Chanh Vận, theo động tác của cô đong đưa, khiến cho lòng anh ngứa ngáy, thật muốn khai phá cô tìm tòi đến cùng.
“Đúng là vậy.” Tô Chanh Vận cảm giác được một bàn tay từ chỗ mở xiên sờ lên đùi của cô, cô ngẩng đầu nhìn Hạ lão gia đang gắp thức ăn, bàn tay kia chỉ có thể là tên khốn khiếp bên phải.
Cô quay đầu dùng sức trừng mắt liếc Hạ Đường Khê một cái, lăn qua lăn lại cả đêm chỉ có 15 điểm giá trị ái dục, còn dám tới trêu chọc cô.
"Ký chủ, kiểm tra đo lường giá trị ái dục gia tăng 5 điểm, xin cô tiếp tục cố gắng." 016 đưa tin ở trong đầu cô.
Tô Chanh Vận không thể tưởng tượng nổi, cô thật sự không hiểu Hạ Đường Khê đang suy nghĩ gì, anh là Hồng Thế Hiền sao?
Thích theo đuổi kích thích?
Hạ Đường Khê nhìn vẻ mặt khẩn trương của Tô Chanh Vận thì càng thích hơn, anh chậm rãi thò tay vào giữa hai chân cô, dùng ngón út vén mở quần lót, chọc cho cả người Tô Chanh Vận run lên, kẹp chặt bàn tay làm loạn của anh ở giữa đùi, không cho anh tiếp tục động tác.
Không nghĩ tới Hạ Đường Khê lại thuận theo sức của cô, để cả bàn tay bọc ở tяên t̸h̵ιt̸ trai, chỉ thò ngón út vào bên trong khiêu khích, móng tay cọ xát âm vật của cô, lại ma sát ở trong khe hở, khiến cho cô nhịn không được chảy ra nước, làm ướt quần lót.
“Mặt đỏ như vậy.” Giọng nói Hạ lão gia đột nhiên truyền đến, đáng sợ tới mức Tô Chanh Vận giật mình, giữa hai chân mất lực, lại khiến cho cả bàn tay nhân cơ hội lẻn vào.
"Tôi, tôi không sao lão gia." Tô Chanh Vận cố nén kích thích giữa hai chân đáp lời, ánh mắt mơ hồ không dám đối diện với lão gia, "Có thể ừm, ăn phải, ăn cơm quá nóng..." Hạ Đường Khê cảm thấy bộ dáng ẩn nhẫn của cô rất thú vị, hai ngón tay khép lại thăm dò vào trong huyệt bắt đầu nhẹ nhàng đút vào, ngón cái không ngừng xoa bóp hạt đậu, cảm nhận được ɖa^ʍ dịch hơi dính chảy vào lòng bàn tay anh.
Anh rút ngón tay ra, dùng sức bóp cánh hoa.
"A ha a…" Tô Chanh Vận không nhịn được kêu lên, âm vật cao trào mang đến kích thích khiến cho cô phun ra một dòng nước cực lớn, cô bị Hạ Đường Khê dùng tay cắm đến cao trào.
Những người khác đều dừng đũa nhìn cô, cô sợ tới mức chỉ dám thở hổn hển không dám nói chuyện, sợ bị người khác phát hiện phong cảnh dưới bàn.
Hạ Đường Khê nhìn bộ dáng hoảng hốt của Tô Chanh Vận, tự giác trêu chọc cô vượt quá giới hạn, vội vàng lên tiếng giải vây: "Có phải thân thể mẹ nhỏ không thoải mái lắm không?
Để Ngọc Linh đỡ về phòng nghỉ ngơi đi." Ngọc Linh nghe vậy thì vội vàng tiến lên, được lão gia ngầm đồng ý mới đỡ Tô Chanh Vận rời đi.