Chương 9
độ chân thực.
Đáng tiếc là không có ai tin cô cả, cô ngã xuống giường đạp mấy cái, mái tóc ngắn cũng sắp bị cô nắm đến rụng hết.
Sau khi Bạch Ý Sênh biết được sự thật, cô ấy đã cười không ngừng, cô ấy rất thích thú với dáng vẻ bực bội đến phát điên của người bạn thân cùng phòng này, cô ấy còn không quên cắm thêm một dao.
“Giáo sư Lý bảo cậu đến phòng khám lâm sàng cùng anh ấy trong kỳ nghỉ này phải không?
Chậc chậc chậc quan hệ đàn anh đàn em không phải ngày nào cũng gặp mặt sao, đi đến kia cũng thật xấu hổ a ha ha ha ha ” Hứa Lê cầm một cái gối lên, ném về phía cô ấy.
“Tớ rất cảm ơn người đã tung tin đồn đó….” Hình ảnh này quá đẹp, chính cô cũng không thể tượng tượng nổi.
Bạch Ý Sanh trêu chọc nói, “Chỉ cần cậu không xấu hổ, người xấu hổ sẽ là người khác, người trẻ tuổi mà, bình tĩnh một chút đi ha ha ha ha ” “Nếu cậu đã nghĩ như vậy, ít nhất cậu cũng từng được sờ thử bao quy đầu của anh ấy rồi.” Hứa Lê Cảm ơn, cô không hề nhận được chút an ủi nào từ người này.
Cô không chỉ chạm vào nó, mà cô còn được ăn nó rồi, nhưng những chuyện này có ích gì?
Giả Tất cả đều là giả Trong khoảng thời gian tiếp theo, cô phải cố gắng trở thành một người khiêm tốn, tránh xa trung tâm của mọi bát quái, nhắm mắt làm ngơ, cô là một sinh viên sắp tốt nghiệp khoa chính quy, không giao du qua lại với nghiên cứu sinh năm nhất bận rộn muốn chết Lục Từ cũng là điều dễ hiểụ Sau nửa tháng không có chuyện gì xảy ra, những người trước đây Hứa Lê quen trong hội sinh viên đã tổ chức một buổi liên hoan để chúc mừng đàn anh và đàn chị tốt nghiệp, ăn xong mọi người lại tiếp tục đến KTV, Hứa Lê muốn tránh cũng không được, cô đi theo mọi người, uống mấy chén rượu, nhưng tiếc là tửu lượng của cô quá kém, vừa uống mấy chén đã cảm thấy hơi chóng mặt.
Đầu óc của cô vẫn rất tỉnh táo, nhưng khuôn mặt đã đỏ bừng, cô không thể ngồi thẳng người nổi.
Theo kinh nghiệm của Hứa Lê, cô đành nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, đúng lúc có thể tránh mấy lời trêu chọc của mọi người.
Vừa nhắm mắt được một lúc, Hứa Lê cũng ngủ quên luôn, khi hơi rượu bốc lên đầu óc của cô cũng rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng, cô có cảm giác lần này cô còn say hơn mấy lần trước.
Kết thúc bữa tiệc đã là mười một giờ đêm, những người nên đi đều đã đi hết, tốp năm tốp ba rời khỏi phòng, cuối cùng chỉ còn lại vài người đang chơi xúc xắc và những người mải mê ca hát.
Hứa Lê xoa trán, cô khoác tay một cô gái ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai của cô ấy để cô ấy đưa mình ra cửa.
Nhưng sau khi thanh toán hoá đơn ở quầy lễ tân xong, một vấn đề khác lại xảy ra, không ai muốn phụ trách đưa cô về trường học cả, thật ra Hứa Lê không về trường học cũng được, để cô trong trạng thái say sỉn như vậy đi một mình về trường thì đúng là không dễ chút nào.
Đúng lúc này, một nữ sinh chợt nhìn thấy mấy nam sinh ở bên kia hành lang đang đi về hướng này, người bắt mắt nhất trong nhóm đó lại chính là Lục Từ, cô ấy vội vàng vẫy tay với bọn họ, đây đúng là cứu tinh được đưa đến tận cửa nha “Đàn anh Đàn anh Lục Từ Bạn gái của