Chương 16
trong đám người, vóc dáng anh nổi bật, đứng thẳng người, khí chất thu hút sự chú ý của mọi người.
Ánh đèn trắng đánh vào khuôn mặt thanh tú của anh, đôi mắt anh trông có vẻ hơi hoảng loạn, nhìn lướt qua từng người qua đường, giống như đang tìm kím ai đó.
Đi ngang qua một người làm vệ sinh, anh đang định lịch sử hỏi có nhìn thấy một cậu nhóc nào không, từ phía xa xa, anh nhìn thấy một đám người đang vây thành vòng tròn.
Hàn Duy Chỉ lập tức có dự cảm xấu, đi về phía đám đông kia.
Đẩy mọi người sang một bên, anh liếc mắt một cái liền thấy một người phụ nữ trẻ tuổi đang dùng bó hoa đánh lên người cháu trai anh.
“Đồ điên.” Anh vội vàng bước tới, đoạt lấy bó hoa trong tay cô rồi ném qua kẻ hở của đám người, hoàn toàn tránh xa cháu trai nhỏ của anh.
Cháu trai nhỏ mắc bệnh hen suyễn bẩm sinh, đặc biệt dễ lên cơn khi chuyển từ mùa hạ sang thu, ngửi thấy mùi hoa hay hít phải sẽ càng nghiêm trọng hơn, trên người cậu hẳn sẽ có bình xịt dự phòng khẩn cấp.
Hàn Duy Chỉ duỗi tay đẩy Bạch Ngân ra, ôm lấy cháu mình, duỗi tai tìm bình xịt trong ba lô trên vai của cậu, sau khi tìm được lập tức để cháu trai hít, mấy mươi giấy sau, cháu trai cuối cùng cũng hô hấp vững vàng trở lại, nhưng vẫn xiêu xiêu vẹo vẹo không thể nói chuyện một cách bình thường.
Bạch Ngân hoàn toàn ngây người, đứng tại chỗ không thể nào nhúc nhích được, không ngờ bọn họ lại gặp nhau theo phương thức quạ đen như vậy.
Hàn Duy Chỉ lúc này đang ôm chặt cậu bé, ánh mắt vội vàng, hoàn toàn khác xa với Hàn Duy Chỉ lạnh lùng trước đó cô gặp được ở Vân Thủy Thiên.
Trong mắt anh tràn ngập sự lo lắng và khẩn trương, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt cậu bé, từ nãy đến giờ không hề liếc mắt nhìn Bạch Ngân một cái.
Hiển nhiên, anh không hề nhận ra cô, chuyện đang cấp bách, đúng là cũng không cần phải nhìn một người không quan trọng như cô.
Hơn nữa, vừa rồi cô còn suýt chút nữa hại cậu bé này.
Lúc nãy Bạch Ngân cũng nghe được từ trong đám người này, rằng cậu bé đang lên cơn suyễn.
Mà tội đồ gây nên chính là những mẩu bồ công anh và cả hoa sơn chi.
Cô nhất thời cảm thấy vô cùng áy náy, khi thấy hô hấp của cậu bé dần dần đều đặn, Bạch Ngân liền đi lên nhận lỗi “Thật xin lỗi.” Lúc này Hàn Duy Chỉ đã ôm cậu bé đi, tài xế và trợ lý của anh cũng đã đến, đang cầm hành lý giúp bọn họ.
Bạch Ngân bước vội theo sau, nắm lấy quần áo của Hàn Duy Chỉ, bất an tiếp tục xin lỗi “Thật sự xin lỗi, tôi không cố ý để cậu bé hít phải hoa.
Nếu có gì cần tôi giúp đỡ, tôi đều có thể giúp.” Hàn Duy Chỉ nghe thấy câu này, hai mắt rũ xuống, căm tức nhìn cô, giọng điệu giống như sắp bùng nổ “Cút xa ra một chút.” Tài xế phía sau anh cũng quở trách “Cô, ai da, cô gái à, cô có biết cô sẽ hại chết đứa nhỏ kia không?
Chậc.
Đúng là làm bậy mà.’ Bạch Ngân choáng váng, cô bị cơn tức giận của Hàn Duy Chỉ dọa sợ, trong một giây đồng hồ kia, cô còn cảm giác anh muốn ném một cú sấm sét làm nổ tung cô Cô vô thức lùi lại một bước, quả nhiên, bên tai truyền tới tiếng sấm rền rất lớn từ phía xa xa.
Nước mắt của cô bị tiếng sấm này đánh trào ra.
Đêm hôm đó, cô