⬅ Trước Tiếp ➡

hội tốt thì làm sao có thể tới lượt mình được?
Từ trước đến nay sự may mắn của cô luôn rất kém, thật ra lúc đầu vừa được tìm tới, có lẽ cô cũng đã hiểu rõ, những nhiệm vụ mà mình chấp nhận đều là của người khác để lại.
Cũng giống như một quả táo đã bị người khác gặm đến nỗi chỉ còn lại mỗi hạt, Lục Khải Nhan vẫn phải ném nó qua cho mình để mà gặm tiếp, còn một chút thịt thì không nói, vẫn có thể dễ dàng cắn đến hạt, đằng này trực tiếp dùng răng nanh cắn nát nó rồi, máu chảy không ngừng thậm chí còn có thể như bị nghẹn mà chết.
Bạch Ngân tin rằng mỗi ngày đều sẽ có cơ hội, nhưng mà mối quan hệ giữa người với người phải đồng thời xuất hiện, không phải chỉ dựa vào mỗi cơ hội, mà còn phải là thời cơ và phản ứng hóa học.
Cô đã có cố gắng rồi, cô và Hàn Duy Chỉ bát tự không hợp, đừng nói đến phản ứng hóa học, mà ngay cả chén dĩa cơ bản nhất cũng không ăn khớp với nhaụ “Tôi không đi đâu, tôi đang nằm ngủ ở kí túc xá rồi.” Lời nói dối của cô vừa được phát ra, liền bị đứa bé đang nằm trong lòng của hành khách trên xe khóc oa lên một cái.
Lục Khải Nhan cười khúc khích “ Vậy thì cô cũng lợi hại thật, ở kí túc xá mà còn sinh được thêm em bé.” Bạch Ngân quyết định diễn kịch cho đến cùng, không chút để tâm tới mà đáp “ Ừ, là em gái của bạn cùng phòng tôi, đến trường học chơi một chút.” “Em gái của bạn cùng phòng cô vẫn là một đứa bé sao?
Theo tôi thấy thì không phải là em gái, mà là tư sinh nữ nhỉ?”Lục Khải Nhan chẳng biết tại sao lại tranh luận ở trong điện thoại.
Tư sinh nữ con gái của vợ chồng chưa kết hôn.
Trong phút chốc khiến cho Bạch Ngân cảm thấy con người này, dường như không phải là trợ lý nhỏ với giọng điệu nghênh ngang nữa, mà là cô Lục khí thế hung hăng.
Lục Khải Nhan nói “ Hỏi cô lần cuối, cuối cùng cô có đến không?” “Không ngờ rằng cô lại là người dễ dàng bỏ cuộc như vậy, sớm biết cô như vậy thì tôi đã không tìm cô.” “Cô có biết cô như vậy là đang phá hoại đại sự của tôi không, năm trăm vạn thì sao, cô thật sự là không cần nữa sao?” Bạch Ngân hít một hơi thật sâu, đứa bé ở vị trí đối diện khóc xong rồi lại cười, còn vươn đôi tay nhỏ béo về hướng cô, cô cũng nhìn về hướng đôi tay kia bằng ánh mắt thân thiện.
Cô thay đổi suy nghĩ, đời người vẫn còn một chút hi vọng.
“ Cái quán bar mà cô nói đến ở xa quá, tôi không có tiền để gọi xe qua đó.” Bạch Ngân đột nhiên nghĩ thông rồi, nếu là đơn phương tự hủy cuộc hẹn thì ít nhất cũng phải lấy lại được tiền đã chi trả để gọi xe.
“Cô đợi đó.” Lục Khải Nhan dừng lại một chút.
Bạch Ngân nghe thấy tiếng nhắc nhở đã chuyển khoản của điện thoại.
Mở điện thoại lên xem thử, phát hiện Lục Khải Nhan đã chuyển cho cô năm mươi vạn nhân dân tệ.
Phụt Sớm đã biết phí xe cho một lần là năm mươi vạn nhân dân tệ thì cô cũng không cần phí lời với cô ta lâu như vậy rồi Trong lòng vui mừng, cô kiềm chế sự phấn khích của mình, hỏi cô ta phương hướng chính xác của quán bar.
Lục Khải Nhan thần tốc mà gửi qua cho cô một cái định vị, còn nhắn thêm một câu bằng chữ “ Tôi đứng trước cửa


⬅ Trước Tiếp ➡