Cố Vi Lan giơ tay lên đỡ trán, mệt mỏi nói “Được, vậy tôi sẽ phối hợp với Phó quan Cao để kiểm tra lại vị trí cái đồng hồ đó. Tôi sẽ bảo anh ấy qua tìm, được chứ?”
Ứng Ngộ lập tức lạnh giọng “Ai cho phép cô để cho người khác vào nhà tôi?”
Cố Vi Lan vẫn còn đang tức bốc khói, thế mà ngay khi nghe được câu nói bất ngờ này của anh, trong lòng cô thoáng chốc lại như bị đuôi Mị Ma quét nhẹ một phát, tự dưng lại có một cảm giác ngứa ngáy mơ hồ.
Nhưng chỉ một giây sau, cô lại nhanh chóng tỉnh táo nhận ra một điềụ Người bình thường mà nói ra câu này có lẽ sẽ mang hàm ý gì đó, nhưng người nói ở đây lại là Ứng Ngộ...
Bởi vì Biến thể Mị Ma vốn có ý thức lãnh địa mạnh mẽ gấp nhiều lần mãnh thú thông thường, cho nên việc anh nói ra câu đó cũng chỉ là bản năng bảo vệ lãnh thổ, không cho phép bất kỳ ai tuỳ tiện đặt chân vào. Chỉ đơn thuần là một phản ứng theo bản năng, tuyệt đối không có ý gì khác.
Cố Vi Lan yên lặng vài giây, cố giữ bình tĩnh để giải thích tiếp “Là thế này, Quan chỉ huy. Hiện giờ tôi đang ở An Thành, không thể lập tức quay về được.”
Ứng Ngộ đáp lại cô bằng giọng điệu thản nhiên như thường “Tôi đã cho người lái chiến hạm đến An Thành đón cô rồi.”
Cố Vi Lan “???”
Mãi cho đến khi tinh điện bị cúp máy, Cố Vi Lan vẫn còn ngẩn ngơ như vừa nằm mơ giữa ban ngày.
Cô hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà chửi thầm trong bụng.
Ứng Ngộ này đúng là có bệnh thật mà
Cố Vi Lan đã làm việc ở cạnh anh suốt hai năm, cô còn lạ gì cái tính bình thường thích ném đồ lung tung như rác của anh, chẳng bao giờ biết quý trọng cái gì cả. Thế mà hôm nay, chỉ vì một cái đồng hồ cỏn con lại làm anh nổi trận lôi đình, đã vậy còn phái hẳn chiến hạm đến An Thành để đón cô? Thật là quá vô lý
Trong một thoáng, Cố Vi Lan đã nghĩ chắc Ứng Ngộ chỉ đang đùa thôi. Nhưng khi cô vừa lấy lại bình tĩnh, đang định đứng dậy quay về bàn ăn thì bên ngoài nhà hàng bỗng vang lên tiếng động cơ quen thuộc.
Âm thanh không lẫn đi đâu được của chiến hạm riêng cô từng lái qua.
Ngẩng đầu nhìn lên, Cố Vi Lan suýt nữa thì rớt cả tròng mắt ra ngoài. Cô đang thấy một chiếc chiến hạm cỡ nhỏ đã hạ cánh xuống ngay giữa phố rồi còn neo lại vững vàng, như thể không hề ngần ngại việc gây náo loạn.
Ngay sau đó, một vài quân nhân mặc quân phục chỉnh tề đang từ cửa khoang bước ra, sau đó họ cứ thế đi thẳng về phía cô, rõ ràng là đến những người này đến để đón cô.
Nhìn cái thế trận này, nếu không biết chuyện thì cô còn tưởng Tinh cầu Trung Tâm vừa xảy ra chuyện lớn nào cơ...
Cố Vi Lan “...”
Cô chỉ sợ đám người mà Ứng Ngộ phái đến thật sự sẽ khiến mấy người trong nhà hàng sợ đến mất mật. Cho nên trước khi họ kịp bước vào, cô đã lập tức quay trở lại và đi tìm Phó Thành Lạc.
Phó Thành Lạc hiển nhiên cũng đã thấy thế trận ở bên ngoài nhà hàng. Khi vừa thấy cô quay lại, anh ta đã không khỏi nhìn cô đầy kinh ngạc “Bác sĩ Cố, đã có xảy ra chuyện gì vậy?”
Cố Vi Lan nhanh chóng tìm một cái cớ đỡ xấu hổ nhất để ngụy biện “Xin lỗi Hầu tước Phó, Bộ quân sự vừa có việc gấp, bây giờ tôi cần phải lập tức quay về một chuyến.”
Phó Thành Lạc nghe xong thì chỉ gật đầu thông cảm “Việc công là quan trọng. Bác sĩ Cố cứ về trước đi, sau này có dịp chúng ta hẹn lại cũng chưa muộn.”
Cố Vi Lan thấy anh thông cảm như vậy thì lại càng thấy ngại hơn.
Vốn cô định bước ra tính tiền nhưng Phó Thành Lạc đã nhanh tay hơn một bước, anh ta nhẹ nhàng mỉm cười nói “Lần này để tôi trả, lần sau bác sĩ Cố mời lại nhé.”