Giọng cô nhẹ nhàng dịu xuống, khẽ khàng dỗ dành vỗ về anh "Em biết rồi mà, được chưa? Anh cứ buông em ra trước đã.”
Nhưng anh lại kiên quyết lắc đầu, đôi mắt hơi ướt vẫn mang theo sự cố chấp gần như trẻ con. Anh cứ thế nhìn cô chăm chú rất lâu, như đang muốn khắc sâu hình ảnh này vào trong tận cùng trí nhớ.
“Không muốn buông.”
“Anh muốn Vi Lan mãi mãi ở bên anh.”
Lời nói ấy vừa ngang ngược vừa khiến người ta động lòng.
Cố Vi Lan hiểu rất rõ ràng đây không phải là anh đang thực sự tỉnh táo bày tỏ tình cảm với mình. Trong suốt mấy năm ở căn cứ thí nghiệm, cô đã từng nghiên cứu đủ loại hành vi của một Biến thể Mị Ma, thừa hiểu rằng biểu hiện này chỉ là một trong những bản năng chiếm hữu điên cuồng được khơi dậy trong thời kỳ mẫn cảm.
Nó hoàn toàn không phải tình yêu mà chỉ là một sự ám ảnh sinh học nguy hiểm.
Cô âm thầm tìm cách rút tay ra, thử cố gắng thoát khỏi vòng ôm đang siết chặt quanh mình. Nhưng chỉ cần cô vừa khẽ nhúc nhích một chút thì cổ tay đã bị anh níu chặt lại, thậm chí anh còn khóa chặt hơn, như một phản xạ bản năng không cho phép bất kỳ sinh vật nào rời đi.
“...”
Cố Vi Lan cúi đầu nhìn cổ tay mình đang bị trói, cô khẽ thở dài một hơi.
Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh để dỗ dành anh “Nhưng mà để như vậy thì em sẽ không xử lý được vết thương cho anh. Ứng Ngộ, anh đứng dậy trước được không?”
Ứng Ngộ rõ ràng đang chiếm thế thượng phong, anh đang giữ chặt cô không buông, thế nhưng vẫn mang bộ dạng sợ bị đẩy ra, sợ cô sẽ giãy thoát rồi bỏ anh lại. Hốc mắt anh bây giờ đã trở thành đỏ hoe, từng sợi lông mi dài bị nước mắt thấm ướt dính vào nhau thành từng cụm.
Anh chẳng biết làm gì ngoài việc ôm cô thật chặt như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi, nỉ non thì thầm bên cạnh “Bảo Bảo…”
Cố Vi Lan đã bị anh hôn đến choáng váng đầu óc, hơi thở cô trở nên gấp gáp lộn xộn, nhưng đúng vào lúc nghe thấy hai chữ kia thì cô liền bất chợt khựng lại.
Là cô nghe nhầm rồi sao?
Cô còn nhớ rất rõ, ký ức của Ứng Ngộ thuở nhỏ đã sớm bị Liên Bang xoá sạch, toàn bộ trí nhớ đã bị format hoàn toàn. Thế thì tại sao…
Sao anh lại có thể ngay lúc đang phát tác trong thời kỳ mẫn cảm mà gọi ra biệt danh hồi nhỏ của cô như thế?
Đột nhiên, Cố Vi Lan chợt nghe thấy một tiếng động rất nhỏ, tiếng động này đã bất ngờ kéo cô về khỏi cơn ngẩn ngơ. Ngẩng đầu lên, cô liền nhìn thấy...
Trong thời gian cô thất thần ngắn ngủi, Ứng Ngộ dường như đã mất hết kiên nhẫn vì mãi không được an ủi đáp lại, anh khẽ nhăn nhăn chóp mũi, vẻ ấm ức cứ thế lan ra từng chút một, giống như giây sau anh sẽ chỉ chực khóc òa.
“Anh…”
Cố Vi Lan đột ngột phải đối mặt với cấp trên trong trạng thái như thế này, thật sự cô hoàn toàn không biết nên phải xoay xở kiểu gì.
Ứng Ngộ ban đầu chỉ đang rưng rưng nước mắt như sắp khóc, nhưng lại thấy cô chẳng hề dỗ dành mình chút nào, lại còn bối rối nhìn mình như một vật thể lạ, đôi môi anh bỗng run lên sau đó lại khẽ cắn một cái như đang cố kìm nén xuống.
Nhưng rồi anh vẫn không nhịn được.
Một giây sau, Ứng Ngộ bật khóc thành tiếng.
Tựa như vừa bị ai bắt nạt không thương tiếc, nước mắt anh cứ ào ào tuôn ra như suối. Từng giọt từng giọt cứ như vậy không ngừng rơi thẳng xuống mặt Cố Vi Lan.
Cô bị cảnh tượng khó tin này dọa cho cứng đờ cả người, đứng đơ ra một lúc lâu mới dám lắp bắp mở miệng “Ứng Ngộ…”
Vì muốn xoa dịu cảm xúc đang sụp đổ của anh, Cố Vi Lan đành phải do dự vòng tay ra sau lưng anh, nhẹ nhàng dịu dàng vỗ về mấy cái.
“Được rồi… được rồi, ôm ôm một cái, anh đừng khóc nữa mà.”