Ứng Ngộ rõ ràng đã không thể kiềm chế được cảm xúc đang trong cơn vỡ đê, chỉ nháy mắt anh đã dứt khoát trượt người xuống rúc vào lòng cô, ôm chặt lấy cô như thể sợ chỉ cần buông tay ra là cô sẽ chạy đi mất.
Ngay sau đó…
Khi Cố Vi Lan còn chưa kịp phản kháng gì, mấy người bên ngoài cũng không hề hay biết, bộ quân trang nghiêm chỉnh trên người cô trong tích tắc đã bị một con Mị Ma nào đó không khách khí mà cởi... ra... hết... sạch
...
Cố Vi Lan bị nghẹt thở tới mức tỉnh dậy giữa đêm.
Cô chậm rãi mở mắt, phát hiện bản thân vẫn đang bị một người đàn ông nào đó ôm trọn trong lòng, hơn nữa còn theo một tư thế bá đạo đến mức khiến cô không thở nổi.
Bên tai cô còn vang lên những âm thanh kì lạ, nhỏ nhẹ nhưng đều đều như có gì đó đang cọ sát.
Cô nghiêng đầu, nhích người qua khỏi khuỷu tay anh để nhìn rõ hơn, rồi sau đó ngay lập tức thấy được…
Ứng Ngộ đang gối đầu lên vai cô, ngủ say như chết. Cánh tay anh vô thức ôm chặt lấy eo cô, đầu ngón tay thỉnh thoảng cào nhẹ như rất sợ cô rời đi.
Cố Vi Lan vừa buồn cười vừa bất lực. Nhất là lúc anh hé miệng thở đều, tay còn rón rén nghịch nghịch ngón tay cô, nâng niu ve vuốt như đang giữ một thứ gì trân quý lắm.
Khi còn nhỏ Ứng Ngộ đã từng gặp sự cố trong một cuộc thí nghiệm, từ đóđể lại một vài di chứng nhỏ. Một trong số đó là hội chứng “lệ thuộc tiếp xúc bằng miệng”. Nói một cách dễ hiểu hơn thì, anh có xu hướng thể hiện cảm xúc qua việc dùng môi như thích cắn, thích hôn, thường xuyên dùng hành động đó để tìm cảm giác an toàn. Một khi đã ỷ lại vào ai đó, chỉ cần người đó biến mất thì anh sẽ cực kì bồn chồn, bất mãn, thậm chí có thể bật khóc như trẻ con để thể hiện sự uất ức.
Nhưng mà Cố Vi Lan có nằm mơ cũng không ngờ được, sau ngần ấy năm, Ứng Ngộ vẫn còn mang theo loại triệu chứng kỳ quặc này. Đáng nói hơn, cái gọi là “lệ thuộc tiếp xúc bằng miệng thời kì trưởng thành” ấy lại có thể bộc lộ ngay trên người một vị chỉ huy trầm ổn cấm dục như anh.
Trước đó cô từng cố ý tra cứu tư liệu về thời kỳ mẫn cảm của Biến thể Mị Ma, cô cũng biết rõ nếu không có gì bất thường thì đến ngày thứ hai là anh sẽ phải tỉnh táo lại rồi.
Cô cũng không chắc sau khi tỉnh lại thì Ứng Ngộ có còn nhớ chút gì về chuyện đã xảy ra trên chiếc giường này hay không.
Nhưng nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng cô vẫn quyết định nên rời khỏi giường thì hơn.
Cố Vi Lan nhẹ nhàng gỡ tay anh khỏi eo mình, lại khẽ đỡ đầu anh sang một bên, cẩn thận rút cánh tay mình ra. Nhưng đúng lúc ấy, mũi của Ứng Ngộ khẽ động, yết hầu anh cũng giật nhè nhẹ, rõ ràng đây là biểu hiện ban đầu khi chuẩn bị bật khóc.
Thế là ngay trước khi anh kịp bật ra một tiếng nấc nào, Cố Vi Lan đã nhanh chóng cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào môi anh như dỗ dành. Gương mặt người đàn ông điển trai với những đường nét góc cạnh dần giãn ra sau khi được trấn an.
Chờ đến khi nhịp thở của anh ổn định trở lại thì cô mới rút lui về ngồi thẳng dậy
Lúc rời giường, Cố Vi Lan hơi khựng lại vài giây, cúi xuống nhặt quân phục dưới đất rồi bước vào trong khoang tắm. Sau khi vệ sinh sạch sẽ, cô bình tĩnh thay đồ, cử chỉ gọn gàng cẩn thận như thường lệ.
Ngón tay khựng lại thoáng chốc lướt trên dấu vết ở cổ, sau đó lại bĩnh tĩnh kéo cổ áo lên cao, cài chặt nút trên cùng rồi mới thong thả bước ra ngoài.
Cơ thể Cố Vi Lan vẫn hơi khó chịu, nhưng may mắn là từ nhỏ cô đã quen với huấn luyện quân đội, thể lực, sức chịu đựng và khả năng hồi phục đều vượt trội so với người thường, cho nên cũng không đến mức không thể chịu nổi.