⬅ Trước Tiếp ➡
Cô kiểm tra lại hòm thuốc rồi xách lên giường trong khoang nghỉ ngơi, bắt đầu xử lý vết thương cho Ứng Ngộ thêm một lần nữa.
Cũng may lần này Ứng Ngộ không quậy phá gì, ngoài việc thỉnh thoảng trong mơ lại rúc vào người đòi cô hôn một cái thì phần lớn thời gian anh đều ngoan ngoãn để mặc cô xử lý.
Nửa tiếng sau, Cố Vi Lan thu dọn hòm thuốc và rời khỏi khoang nghỉ ngơi.
Lúc này, chiến hạm chính đã quay về điểm xuất phát, trở lại bầu trời Tinh cầu Số Một của Đế quốc Liên bang.
Cố Vi Lan vừa hoàn thành nhiệm vụ, đang chuẩn bị tinh thần để đối mặt với cuộc thẩm vấn của Tổng bộ Chỉ huy, nhưng cô không ngờ khi mình vừa bước ra thì đã suýt va phải một người đàn ông trung niên mặc trường bào tơ lụa màu vàng xám.
Đây là cha của Ứng Ngộ, người đứng đầu gia tộc hào môn cấp cao nhất tại Tinh cầu Số Một Công tước Ứng.
Cố Vi Lan giật mình, vội vàng thốt lên mấy chữ “Công tước Ứng.”
Công tước Ứng nhìn Cố Vi Lan bằng ánh mắt như đang cân nhắc điều gì, sau đó ông chậm rãi gật đầu hỏi “Nó thế nào rồi?”
“Tôi đã xử lý xong vết thương cho Quan Chỉ huy Ứng rồi, tạm thời không có gì đáng ngại.”
Cố Vi Lan hơi dừng lại một chút, cuối cùng cô lựa chọn thành thật nói về chuyện đã xảy ra “Tối qua, do vết thương nhiễm trùng gây sốt cao dẫn đến thời kỳ mẫn cảm phát tác.”
Nghe đến đây, ánh mắt Công tước Ứng khẽ nheo lại “Là cô ở bên cạnh nó suốt đêm sao?”
Cố Vi Lan gật đầu “Vâng.”
Công tước Ứng im lặng nhìn cô một lúc, sau đó ông chậm rãi mở miệng “Trợ lý Cố, mời đi theo ta.”
Cố Vi Lan lặng lẽ bước theo ông đến khoang thuyền số Hai.
Từ ô cửa sổ trên boong, cô có thể nhìn thấy những cụm tinh vân xa xăm đang lấp lánh ngoài không gian.
Cô đứng trước bàn làm việc, lặng lẽ nghe Công tước Ứng trao đổi với người của trung tâm thí nghiệm Tinh cầu Số Một qua hai cuộc gọi trên Tinh Điện.
Khoảng chừng mười mấy phút sau ông mới cắt đứt kết nối, sau đó ngẩng đầu nhìn cô...
“Trợ lý Cố, ta hy vọng cô có thể giấu Ứng Ngộ chuyện cô đã giúp nó vượt qua thời kỳ mẫn cảm lần này.”
Cố Vi Lan không hỏi lý do mà chỉ nhẹ nhàng nhắc “Phó quan Cao và mọi người đều biết tối qua chỉ có mình tôi vào khoang nghỉ của Chỉ huy.”
Ý của cô rất rõ ràng, chỉ một mình cô giấu thì cũng sẽ không có tác dụng gì.
“Chuyện đó cô cứ yên tâm, ta sẽ cho người xử lý ổn thỏa. Ta vừa hỏi Giáo sư Bạch Lạc rồi, ông ấy nói sau khi Biến thể Mị Ma tỉnh lại sẽ quên hết những gì xảy ra trong thời kỳ mẫn cảm. Điểm này chắc là Trợ lý Cố cũng rõ rồi.”
Cố Vi Lan im lặng một lúc rồi đáp “Tôi hiểụ”
Ứng Công Tước thấy cô đồng ý liền đứng dậy nói “Vậy thì cứ quyết định thế đi.”
Sáng sớm hôm sau, Ứng Ngộ tỉnh lại trong chính căn nhà của mình.
Vừa ngồi dậy, anh nhận thấy mình đã trở lại hình thái cơ thể bình thường của nhân loại. Lông mày anh khẽ nhíu, gương mặt lạnh lùng thấp thoáng một vẻ khó chịụ
Dù anh hoàn toàn không nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh hiểu rất rõ phản ứng bản năng của cơ thể mình. Chắc chắn anh đã trải qua thời kỳ mẫn cảm, hơn nữa, còn đã cùng ai đó phát sinh quan hệ.
Sau khi thời kỳ mẫn cảm phát tác, nếu không có ai giúp anh giải tỏa thì anh sẽ bị nó giày vò đến mức khó có thể tỉnh táo nhanh như vậy.
Ứng Ngộ gọi một cuộc tinh điện cho Phó quan Cao, sau đó nhận lại một câu trả lời khiến anh càng khó chịu hơn. Cuối cùng anh mang khuôn mặt nặng như đeo chì mà bước vào phòng tắm, thần thái xung quanh cả người đều u ám đi vài phần.
⬅ Trước Tiếp ➡