Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

một chút rồi đồng ý: “Được.” ...Thực sự là sai lầm.
Thời Di nghĩ với vẻ khó chịu.
Khoảng thời gian tốt đẹp này khiến cô buông lỏng, hưng phấn đến mức vô tình bước một bước dài trước mặt Thời Dung.
Thời Dung rất nhạy cảm, chỉ cần một sự xáo trộn nhỏ nhất cũng sẽ khiến anh cảnh giác.
Chỉ có thể trách cô không có ý chí kiên định.
Thấy anh hiếm khi mặc vest và thắt cà vạt, nhìn như một trí thức cấm dục, cô thèm thuồng đến mức giữa hai chân cũng trở nên ướt át, đầu óc trống rỗng, không suy nghĩ rõ ràng bước tiếp theo đã vội mất kiểm soát.
Như vậy về lâu dài chiến lược sinh tình sẽ không còn hiệu quả nữa.
Thời Di bắt taxi đến Bệnh viện Lakeside.
Cây cối ở lối vào bệnh viện được cắt tỉa thành tên tiếng Anh của bệnh viện, những bông hoa nhỏ màu tím điểm xuyết cả thảm cỏ xanh.
Người tài xế taxi đánh một vòng, chiếc xe chạy đều đặn dọc theo con đường rợp bóng cây xanh mát, tiến vào cổng chính của bệnh viện.
Mặc dù Bệnh viện Lakeside là một bệnh viện lớn.
Tuy nhiên, vì nằm trong một khu dân cư giàu có với môi trường đẹp nên bệnh nhân chủ yếu là người trung niên và cao tuổi cũng như những người già đã nghỉ hưu, điều này khiến nhịp độ của bệnh viện đặc biệt chậm rãi và yên tĩnh.
Cô đến quầy lễ tân của bệnh viện, lịch sự nói rằng cô đến để giao đồ cho bác sĩ Thời Dung.
Trước khi cô đến, Thời Dung đã gọi điện cho lễ tân, cô gái ở quầy lễ tân gật đầu mời cô ngồi tяên ghế sô pha trong đại sảnh một lát, bác sĩ Thời Dung sẽ xuống đón cô.
Thời Di mỉm cười cảm ơn, nhưng không tin rằng Thời Dung sẽ đích thân xuống đón cô.
Mặc dù tình huống lúc sáng thậm chí còn không phải là một khúc nhạc dạo ngắn, nhưng xét theo tính cách của anh, những hành động nhỏ đó có thể đã chạm vào đường cảnh giới của anh.
Trong khoảng thời gian sau này, Thời Dung có thể tạo ra một khoảng cách nhất định giữa hai người bọn họ, để đảm bảo mối quan hệ của hai người trở lại như ban đầu, bởi vậy khi anh không bảo cô gửi tài liệu tại quầy rồi cút ngay, cũng đã rất tốt rồi.
“Đây có phải là cô Thời Di không?” Cô ngước mắt lên, người tới là một bác sĩ, cậu ta mặc áo khoác trắng, thẻ làm việc của cậu ta lóe lên trước mắt cô, cô nhanh chóng đọc được tên anh ta - Viễn Chu, khoa Xương khớp.
Có vẻ như đây là người được anh chỉ định chạy việc vặt.
“Vâng, xin chào.” Cô đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa êm ái, gật đầu với cậu ta, lịch sự bắt tay rồi không chút chậm trễ đưa tài liệu cho cậu ta.
“Bác sĩ Thời đang chuẩn bị cho cuộc họp buổi sáng, nên anh ấy bảo tôi đến đón cô.” Viễn Chu cười giải thích sự vắng mặt của Thời Dung: “Tôi là Viễn Chu, học dưới khóa bác sĩ Thời.” Đối mặt với sự ngạc nhiên của đối phương, Thời Di cũng không hề ngạc nhiên, cô cong môi nhìn cậu ta, dùng một tay vén tóc rơi tяên gò má lên.
“Xin chào, bác sĩ Viễn.” Thời Di lịch sự chào hỏi.
Tuy Viễn Chu rất đẹp trai nhưng cô lại không có hứng thú với một người đàn ông đầy nắng như vậy: “Tôi tên là Thời Di, tôi là cháu gái của bác sĩ Thời.” Bác sĩ Thời.
Thời Di 𝓁ϊếʍ đầu răng.
Cô đã gọi anh là chú út không biết bao nhiêu lần.
Thỉnh thoảng, còn gọi bằng tên đầy đủ là Thời Dung trước mặt người khác...
nhưng chưa bao giờ gọi anh bằng những cái tên mà hầu hết mọi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡