Chương 14
mọng dường như hơi nhô lên, thấp thoáng trước mặt anh qua lớp áo mỏng, khiến người khác muốn phạm tội.
Cô mặc đồ ở nhà, chiếc áo phông trắng rộng thùng thình cũng không cản được sự quyến rũ của cơ thể cô, anh biết cô không thích mặc nội y, bình thường cũng mặc kệ cô ở nhà, dù sao trong nhà cũng không có ai khác ngoại trừ anh.
Không ngờ rằng dạng quyến rũ này lại rơi vào mộng, khiến anh phải rút lui không ngừng.
Chiếc giường dưới người anh tựa như một con tàu cô đơn trôi nổi tяên đại dương, không tìm được chỗ trú chân, chỉ có thể tiếp tục trôi dạt trong giấc mơ phiêu lãng.
Thời Di mỉm cười với anh, phía sau anh là khoảng sân rộng lớn mà nhà họ Thời tự hào nhất, với tiếng nước chảy róc rách và hòn non bộ, anh dường như có thể nghe thấy tiếng thở gấp của mẹ anh và tình nhân của bà sau hòn non bộ.
Tiếng roi da của bố mở ra khoảng không, phát ra một tiếng xé rách lớn, một giọng nói kiềm chế và phóng đãng vang lên từ sau lưng Thời Di.
Thời Dung giật mình, anh bước tới bịt tai cô, cúi người ôm cô vào lòng để cách ly những âm thanh ɖa^ʍ đãng này.
Nhưng cô dường như cũng không nghe thấy gì, chăm chú nhìn anh.
Cô đưa tay ra, cởi từng món đồ tяên người ra.
Đôi tay thon dài xuất hiện trước mặt anh: “Chú út, chú không muốn sao?” Cô dường như là một vị thánh vừa mới đến trần gian, toàn thân trần trụi, khiến người ta không khỏi muốn xâm chiếm chà đạp.
Khi thức Thời Dung bình tĩnh biết bao, nhưng khi mơ lại điên cuồng biết nhường nào.
Anh không nghĩ đến bất kỳ ràng buộc đạo đức nào, khoảnh khắc cô đưa tay ra, anh quyết định đẩy cô xuống giường, điên cuồng hoan yêu, anh đưa ɖương va^t.
của mình vào cơ thể cô, cảm nhận được cảm giác an toàn khi cô bao lấy anh.
Cô xinh đẹp như vậy, lời mời gọi của cô năm năm trước đã gieo mầm mống tội lỗi vào trong lòng anh, anh gần như không thể bứt ra được, đành dùng chút lý trí cuối cùng để vội vàng trốn thoát.
Tuy nhiên, mất ròng rã năm năm, anh vẫn không thể vượt qua được chữ “muốn” thoát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô đêm đó.
Lần này, anh muốn đáp lại cô.
Nhưng cô dường như đột nhiên đổi ý, rút tay lại, ném cơ thể trần trụi của mình vào vòng tay của một người đàn ông khác, anh không nhìn rõ người đàn ông kia là ai, có lẽ không quan trọng đó là ai - có thể là Chu Mạnh Quần, cũng có thể là Viễn Chu, nhưng không phải anh.
Thân thể cô như một khối bột trắng, mềm mại quyến rũ, cô hôn người đàn ông xa lạ, chiếc lưỡi mềm mại đáng yêu thè ra, mặt mày mơ hồ, lộ ra vẻ ɖa^ʍ đãng và háo hức, cô hôn một người đàn ông khác, thể hiện dục vọng của mình.
Cô 𝓁ϊếʍ láp cổ đối phương, khẽ cắn yết hầu của người kia.
“Thời Di!” anh hét lên giận dữ: “Quay về!” Đáy quần anh đau đến phát điên, anh muốn cô quay về, chui vào dưới háng anh, lè cái lưỡi ɖa^ʍ đãng của cô, lao vào vòng tay anh, dâng hiến tất cả cho anh, Thời Dung muốn nhìn đôi môi cô lưu luyến tяên cơ thể anh, hang động ɖa^ʍ dục anh chưa từng thấy chỉ có thể do anh khai phá chiếm giữ.
Nhìn cô mở rộng chân cho người đàn ông khác, trái tim anh như muốn bị xé tan.
Giống như có ai đó đang dùng một dụng cụ cùn, đâm vào phần mềm yếu và dễ bị tổn thương nhất trong trái tim anh.
Cô ở trước mặt anh яên rỉ