Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

bên cạnh, giống như có dòng điện chạy qua sống lưng, da đầu cô hơi tê dại.
“Nếu cậu đã chọn Chu Mộng Quần thì đừng hối hận.
Tình yêu à, chính là muốn có được thì không chùn bước, sống chết bốc đồng mới thật đẹp.” An Lăng trầm mặc hồi lâu, sắc bén hỏi: “Tiểu Di, cậu đang đe dọa tớ à?” “Đe dọa?
Không, cậu hiểu lầm rồi.” Thời Di cười phủ nhận: “Tớ chân thành muốn cảm ơn cậu, An Lăng, cảm ơn cậu.” “Tiểu Di...” “Suỵt, An Lăng, đừng nói nữa.
Tại sao chúng ta không dừng lại ở đây?
Hở?” Giọng Thời Di rất êm tai, hơi lên cao như cánh bướm rung rinh, nhẹ nhàng mơn trớn vào lòng, nhẹ bay bay, giống như không có bất cứ mối đe dọa nào, đôi cánh xuyên qua những khe hở trong không khí, xuyên vào những khe nứt trong trái tim cô ta, ẩn nấp, dịu dàng như thế, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.
An Lăng ngừng nói.
Thời Di mỉm cười, vẫn dịu dàng như trước kia, cô đưa tay vén mái tóc bị gió thổi bay: “Hãy nói với Chu Mộng Quần một tiếng giúp tớ, cám ơn, dù sao nếu không có hai người, tớ cũng không thể bắt đầu cuộc sống mới như mong muốn.
Sau đó, cô dứt khoát cúp điện thoại, thêm số của họ vào danh sách đen một cách gọn gàng.
“Tạm biệt.” Cô thì thầm vào hư không.
Thời Di đã thích nghi rất tốt với thành phố này.
Tốc độ của thành phố lộng gió này rất chậm, thậm chí không khí dường như tràn ngập cảm giác lười biếng, hương quế ngọt ngào, hương sôcôla nồng đậm và nhiều mùi cà phê khác nhau.
Vào ngày hôm sau, cô thu dọn đồ đạc, mua vé đi lại, dự định sẽ dành chút thời gian để chiêm ngưỡng thành phố làm Thời Dung nhớ thương này.
Cô từng không bao giờ hiểu được tại sao một người kiêu ngạo như Thời Dung lại sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ trong gia tộc nhà họ Thời, để đến thành phố này.
Ở đây không có những ngôi nhà sang trọng và hoành tráng, không có sự ngưỡng mộ của mọi người, không có sự bảo vệ của nhà họ Thời, không có những mối quan hệ quen thuộc… Cũng đương nhiên là không có cô.
Trong một thời gian dài trước đây, Thời Di có một cảm giác chán ghét không thể giải thích được đối với thành phố nơi Thời Dung ở.
Thành phố này không có những ánh đèn huy hoàng, náo nhiệt, vậy tại sao có thể giữ được ngôi sao sáng nhất của nhà họ Thời?
Tuy nhiên, khi lớn lên, cô nhận ra rằng mình không thể thực sự ghét nơi có anh tồn tại này.
Chính vì sự hiện diện của anh nên thành phố này trở nên đặc biệt như vậy.
Ngay cả tяên một bản đồ thông thường, khi đầu tay cô trượt đến vị trí này, cũng cảm thấy đầu ngón tay hơi nóng, trong lòng tràn đầy hưng phấn.
Thời Di cũng không tiếp tục quấy rầy Thời Dung, xét theo tiến độ hiện tại, cô đã cảm thấy rất hài lòng.
Buổi sáng trước khi đi làm Thời Dung đều ra ngoài chạy bộ, cô không dậy sớm như vậy, để phù hợp với thời gian của anh, cô phải điều chỉnh giờ giấc ngủ trong mấy ngày, mới có thể miễn cưỡng thức dậy sau khi anh rời đi.
Nhưng muốn ra ngoài chạy bộ với anh, Thời Di nghĩ rằng cô không thể làm được, nhưng cô vẫn có thể làm được việc mua bữa sáng ở một quán cà phê gần đó.
Cô đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ ra, nhìn qua lớp kính mờ tяên cửa, quán cà phê không có nhiều khách, người pha cà phê đang ngủ gà ngủ gật cuối cùng cũng tỉnh dậy khi nhìn thấy cô.
“Bạn là hàng xóm mới dọn tới à?”, người pha cà phê tò


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡