Chương 8
nắng ấm nên thị giác suy giảm khiến anh ảo tưởng rằng có một vực thẳm không đáy đằng sau cô.
Thấy anh vẫn chưa vào, Thời Di nghiêng đầu nhìn anh: “Hở?
Chú út, chú không vào à?” Thời Dung ngước mắt lên nhìn đôi lông mắt giống hệt mình.
Chẳng biết vì lý do nào đó, anh dường như có thể nhìn thấy trong nụ cười của cô một con quỷ xấu xa quyến rũ đang dang rộng đôi cánh, dụ anh xuống vực thẳm.
Thực sự là gặp quỷ.
Thời Dung không nói gì, im lặng đi về phía cô.
Cửa thang máy từ từ đóng lại trước mặt bọn họ.
Cuộc họp của khoa phẫu thuật cột sống và khoa u xương lần lượt chiếm lĩnh buổi sáng và buổi chiều của anh.
Vì thế hôm đó Thời Dung đến bệnh viện sớm hơn thường lệ.
“Chào buổi sáng, bác sĩ Thời.” Các bác sĩ từ các khoa khác chào đón anh, giơ nắm đấm lên để cổ vũ anh.
“Hôm nay là một trận chiến khó khăn!
Cố lên, chiến sĩ!” Anh lơ đãng gật đầu đáp lại.
Vì cuộc họp hôm nay, anh đã nhờ trợ lý sắp xếp lại lịch của tất cả bệnh nhân.
Thật hiếm khi được ngồi nhàn nhã.
Bước vào văn phòng, anh xoa xoa trán, cố gắng tập trung lại những suy nghĩ đang phân tán, như đồng nghiệp nói, hôm nay là một trận chiến khó khăn anh phải tập trung chuẩn bị cho hai cuộc họp đó.
Bật máy tính lên, màn hình máy tính sạch sẽ như một cái máy trưng bày, thậm chí tяên đó còn có hình nền vách đá mặc định.
Nhấp vào thư mục bên dưới, hàng loạt ca bệnh nhảy ra.
Anh tìm chính xác hồ sơ phẫu thuật cột sống, nhấp đúp vào để mở nó.
“Bác sĩ Thời, chào buổi sáng.” Có người gõ cửa, nhìn qua cánh cửa kính mờ có thể thấy người đến là một thanh niên cao lớn: “Tôi là Viễn Chu.” “Mời vào.” Anh trả lời.
Viễn Chu mở cửa, thân quen bước vào.
Người thanh niên trạc tuổi Thời Di, có lẽ hơn cô vài tuổi, có lông mày rậm, mắt to và sống mũi cao.
Có một loại khí chất kỳ lạ của con lai.
Luôn luôn cười tủm tỉm, với nụ cười dễ thương nơi khóe mắt.
Hai người bọn họ học cùng trường, miễn cưỡng có thể được coi là mối quan hệ tiền bối - hậu bối.
Nhưng trong bệnh viện này có vô số bác sĩ tốt nghiệp cùng trường y với anh, vốn dĩ Viễn Chu chỉ là một trong rất nhiều bác sĩ thực tập dưới quyền anh.
Sau đó, Viễn Chu vô tình nhắc đến việc hai người cùng quê, Thời Dung càng để ý đến thiếu niên đẹp trai này.
Tuy anh không nhiệt tình nhưng cũng không phải là người máu lạnh kiêu ngạo, hơn nữa, vì đồng hương nên ít nhiều đã thiết lập được mối quan hệ hữu nghị với Viễn Chu.
Vừa mở cửa, anh đã ngửi thấy mùi cà phê quen thuộc từ quán cà phê của bệnh viện.
Không biết nghĩ đến điều gì, lông mi Thời Dung run run, hơi ngẩng đầu lên nhìn cậu ta.
“Anh có muốn một tách cà phê thơm đậm không?” Viễn Chu nâng cốc trong tay lên, cười rạng rỡ hỏi: “Hôm nay Bác sĩ Thời sẽ khiêu chiến đại ma vương của khoa phẫu thuật cột sống.
Vừa nghe được điều này, em lập tức gửi tiếp tế đến.” Cậu ta đặt cà phê lên bàn, xắn tay áo lên: “Sau khi đột phá thành công cấp độ này, có phải sẽ tiện tay giữ luôn vị trí giám đốc?
Đến lúc đó còn nhờ Giám đốc Thời hỗ trợ nhiều hơn cho tiểu nhân.” Thời Dung liếc nhìn cậu ta, cả bệnh viện đều biết rõ cuộc họp liên miên này đại biểu cho điều gì - giám đốc phía tяên đã nghỉ hưu, hàng ngày đội mũ rơm đi câu cá, chức