Chương 24
liên tục lắc đầu "Cái đó, nếu Tống thí chủ không muốn, ta cũng không dám ép buộc...ta, ta đi đây "Nàng xoay người định chạy đi, tựa như đứa trẻ sợ người mắng mỏ.Đột nhiên một cánh tay rắn chắc chặn lại phía trước, Đường Hoan nghi hoặc nhìn về phía Tống Mạch.Tống Mạch không nhìn nàng, chỉ nói "Cho người đó." Trước mặt tiểu ni cô đi săn thỏ, quả thực là không đúng.Đường Hoan tiếp lấy hai con thỏ nặng trịch, thật lòng nở nụ cười "Tống thí chủ thật sự là người tốt."Da mặt Tống Mạch nóng lên, vội vàng rời đi.Đường Hoan nhìn theo bóng dáng hắn, cúi đầu sờ hai con thỏ trong tay, nghĩ đến đồ ăn ba ngày sau đều không cần phải lo nữa, tâm trạng cuối cùng cũng tốt hơn.Ăn no trước đã, sau đó đi hái hắn cũng không muộn Đường Hoan giấu hai con thỏ đi, quay đầu ôm thùng nước còn lại, cố hết sức trở về am Ngọc Tuyền.Dù được cho thỏ nhưng không có dao cũng không có đồ gia vị, nàng cũng không có cách nào làm thịt thỏ ăn được.
Quan trọng nhất là bây giờ Tĩnh Từ sư thái rất ngứa mắt với nàng, lúc nào cũng nhìn nàng chằm chằm.
Nếu nàng ra ngoài về muộn, bà sư thái khó tính ấy nhất định sẽ nghi ngờ.
Ăn thịt thỏ, tốt nhất là chui vào sâu trong núi đốn củi nướng ăn, vừa an toàn lại yên tâm.Nàng không dám đắn đo nhiều, trở về am đúng lúc các ni cô khác đang dùng bữa.Không khí tràn ngập mùi bánh bao thơm lừng.Đường Hoan không bao giờ ngờ được bánh bao có thể có sức hấp dẫn với nàng đến như vậy.Vội vàng đặt thùng nước xuống, Đường Hoan chạy nhanh tới phòng bếp.Nhưngmới chạy được nửa đường nàng lại bị Minh Tâm níu lại.Minh Tâm im lặng đưa cho nàng nửa cái bánh bao đã vàng, giọng nói cố hạ thật nhỏ "Minh Tuệ, hôm nay sư phụ khó chịu, không dặn mọi người chuẩn bị đồ ăn sáng cho tỷ.
Tỷ đừng nóng giận, ăn chút bánh này đi, cố gắng thêm chút nữa, sớm đổ đầy nước rồi đến trước mặt sư phụ thành tâm hối lỗi.
Sư phụ nhân từ, sẽ không phạt tỷ đâụ"Đường Hoan im lặng một lúc lâụĐây là am ni cô sao?Đây là hắc điếm mới đúng ấy Thậm chí đây còn không bằng hắc điếm nữa.
Cho dù có là chưởng quầy của hắc điếm lòng dạ đen tối độc ác cũng vẫn cho tiểu nhị cơm ăn mà Nàng chỉ là một tiểu ni cô, ngày hôm qua chưa ăn cơm, tối hôm qua cũng ngủ với bụng rỗng, sáng thì dậy sớm đổ đầy tràn một lu nước, vậy mà ngay cả một cái bánh bao, một bát cháo loãng vị Tĩnh Từ sư thái kia cũng không cho nàng ăn?Bà ta muốn giết chết người đồ đệ này sao?"Muội ăn đi, tỷ không đói, cảm ơn muội đã lo cho tỷ." Đường Hoan đặt bánh bao vào lại trong tay Minh Tâm, xoay người rẽ phải đi ra hậu viện đổ nước vào lụMinh Tâm một mực đuổi theo nàng, cố nài nàng nhận lấy bánh bao.Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt, Đường Hoan thực sự cảm động, kéo nàng lại gần một cây cột, nói nhỏ "Yên tâm đi, tỷ có đồ ăn mà, muội cố chờ, buổi tối trở về tỷ chia cho muội một phần, muội không được nói với người khác đấy "Cảnh trong mơ rất chân thật, nàng không có cách nào tiếp tục nhủ lòng không nên tức giận với một người như Tĩnh Từ sư thái nữa.
Đúng, đây thật sự chỉ là một giấc mơ, tất cả những người ở đây đều là giả nhưng Đường Hoan thật sự rất nhỏ mọn, ai ức hiếp nàng, nàng sẽ trả thù kẻ đó, cho dù nàng có là ni cô hay hòa thượng.Không phải ni cô nào cũng cầu mong bình yên, nàng là một hái hoa tặc, nàng sẽ không ngốc nghếch đứng đó làm người lương thiện