Chương 15
đến khi tan làm cô mới cảm thấy mệt mỏi.
Sau khi ra khỏi tòa nhà, cô đi về phía bên đường định bắt taxi về nhà, nhưng vừa bước ra đã thấy người con trai đứng ở cửa.
Không biết đã đợi ở đây bao lâu, cả người đang dựa vào cột đèn, mắt không rời khỏi cửa ra vào của tòa nhà.
Nhìn thấy cô đi ra, cậu nở nụ cười rạng rỡ, trực tiếp đi tới chỗ Phó Nhàn Linh.
" Chị, chị mới tan làm sao." Phó Nhàn Linh không rõ cảm xúc trong lòng hiện giờ là gì, nhìn thấy cậu liền hỏi "Cậu đợi tôi à?" Vu Hướng Tây gật đầu, lại nheo mắt cười cười "Làm chị không vui sao?" Cô nhất thời không biết phải nói gì, cũng không muốn nặng lời với cậu, đối diện với ánh mắt kia luôn cảm thấy không đành lòng.
Nhưng nếu không nói thì không biết sau này cậu cứ làm như vậy suốt không.
Giống như tin nhắn trong WeChat sáng nay , cô đã chuyển tiền cho Vu Hướng Tây nhưng cậu không nhận, chỉ hỏi cô ngày mai có thể bắt xe cùng nhau không, và cô đương nhiên sẽ không đồng ý.
Suy nghĩ một hồi, Phó Nhàn Linh vẫn nghiêm túc nói " Từ lần sau cậu đừng đến đây nữa." Vu Hướng Tây đại khái cũng có thể đoán được kết quả như này, nụ cười trên mặt hơi nhạt đi, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên, vẫn ngoan cố nhìn Phó Nhàn Linh, chỉ thấp giọng nói “Chị có thể không làm với anh ta không?" Phó Nhàn Linh nghe thấy vậy da đầu hơi tê dại, cô nhanh chóng liếc nhìn xung quanh rồi thấp giọng khiển trách cậu "Cậu nói linh tinh cái gì vậy?" Mọi người xung quanh cứ đi đi lại lại, Vu Hướng Tây vẫn đứng đấy nhìn cô không rời mắt.
" Khi nào chị muốn cứ đến tìm tôi." " Tôi lúc nào cũng rảnh." Lúc Phó Nhàn Linh về nhà, trong đầu vẫn văng vẳng lời của Vu Hướng Tây nói khi nãy.
Vành tai cô đỏ ửng lên, cột sống tê rần, cả người không nhịn khẽ run lên.
Đêm ở cùng với Vu Hướng Tây cũng coi như là đêm sung sướng nhất từ lúc sinh ra đến giờ, cậu kiên nhẫn và cố gắng hết sức để cô cảm thấy thoải mái, đến nỗi mấy đêm liền cô đều mơ thấy Vu Hướng Tây, thậm chí còn mơ thấy bộ phận sinh dục hung dữ kia cắm vào tiểu huyệt hết lần này đến lần khác.
Cái cảm giác bị cắm đến căng cả bụng thật chân thực và rõ ràng, mỗi lần như vậy đều khiến cô có cảm giác như đó không phải một giấc mơ.
Vừa vào cửa cô đã thấy Trương Tuyền Phong cũng đang ở nhà, hắn đang hút thuốc trong phòng khách, mùi thuốc lá nồng nặc khiến Phó Nhàn Linh cau mày khó chịụ Trong thời gian chuẩn bị mang thai, hắn chưa bao giờ hút thuốc trước mặt cô.
Giờ có lẽ thấy cô đi làm và không còn có kế hoạch sinh con nữa nên Trương Tuyền Phong bắt đầu quang minh chính đại hút thuốc trước mặt cô.
Phó Nhàn Linh đổi giày đi vào nhà, cô để túi xuống rồi đi vào phòng vệ sinh rửa tay.
Trương Tuyền Phong cũng đi vào theo cô "Rốt cuộc em bị làm sao vậy?
đang yên đang lành tự dưng lại muốn đi làm?
Tiền anh đưa cho em không đủ tiêu hay sao?" Cái thẻ hắn đưa cho cô mỗi tháng cũng phải có đến mấy vạn tệ.
Trước khi kết hôn hắn mới chỉ là trưởng phòng, hiện giờ lăn lộn mãi mới lên được chức giám đốc, mỗi tháng thu nhập bên ngoài được không biết bao nhiêu tiền.
Phó Nhàn Linh cúi đầu rửa mặt, buổi sáng lúc cô ra ngoài chỉ bôi kem