⬅ Trước Tiếp ➡

không gọi là chồng thì sẽ bị làm còn cầu hắn tới cắm cô ta.
Trương Tuyền Phong luôn nghe điện thoại, lục nhật ký trò chuyện thì mối quan hệ đó đã bắt đầu từ năm trước tới năm nay.
Phó Nhàn Linh xem xong, nước mắt chảy đầy khuôn mặt.
Cô nhìn Thôi Hiểu hỏi “Anh ta sao có thể đối xử với tớ như vậy?” Cô xuất thân từ gia đình giàu có, cha mẹ đều là người trí thức, cô từ nhỏ đã rất nghe lời.
Sau khi lớn, cũng không dám làm chuyện gì khác người, trước khi cùng Trương Tuyền Phong kết hôn, cô chưa từng thích ai, bởi vì gia đình hai người đã sớm đính hôn cho họ từ nhỏ.
Từ khi còn nhỏ cô biết mình phải gả cho hắn, cho nên cô đã nỗ lực đọc sách, nỗ lực làm cho mình trở nên thực ưu tú, nhưng cô không nghĩ tới, từ đầu tới cuối mình giống như một con ngốc.
Còn ngu ngốc tới mức bị lừa, từ bỏ những thứ mình thích và không uống cả rượụ Hiện tại xem ra, Trương Tuyền Phong chỉ xem cô như một cái máy tình dục.
Cô dựa vào cái gì mà phải sinh con cho loại người như hắn Cô uống ly rượu thứ hai, lau nước mắt nhìn Thôi Hiểu nói “Tớ phải đi về.” “Về làm gì ” Nhạc trong quán bar quá lớn Thôi Hiểu toàn phải la lớn.
Phó Nhàn Linh hít hít cái mũi, cô sợ rằng mình sẽ khóc ở chỗ này mất, cô hít sâu một hơi, cầm ly rượu trước mặt Thôi Hiểu uống sạch một hơi.
“Tớ không thể ngồi ở chỗ này, tớ sẽ khóc mất.” Thôi Hiểu đưa cô tới cửa thang máy, Phó Nhàn Linh dựa vào tường vẫy tay với cô, “Cậu đi đi, tớ có thể tự mình về.” Nhìn thấy hốc mắt đầy nước mắt của cô Thôi Hiểu đành dừng lại, biết cô khó chịu, cũng không chửi tên đàn ông kia nữa, chỉ là nói “Vậy cậu trở về ngủ một giấc, ngày mai tớ lại tới tìm cậụ” “Ừm.” Phó Nhàn Linh che mặt bước vào thang máy cô ấn nút, khịt khịt cái mũi, nghe được tiếng thang máy mở cửa liền bước ra ngoài.
Tác dụng của rượu tới chậm, cô chưa bao giờ uống quá một ly rượu, bởi vì tửu lượng của cô rất kém uống một hớp rượu liền cảm thấy chóng mặt, hiện tại đã uống ba ly, bước đi có chút loạng choạng.
Nguyên đoạn đường cô chống tường mới có thể miễn cưỡng đi tới cửa nhà, sau vài lần bấm mật khẩu đều không đúng, cô bực bội đập cửa, hốc mắt lại bắt đầu đỏ, ngay lúc cô muốn khóc liền kìm lại.
Sau đó cửa đột nhiên mở ra, cô sững sờ nhìn người trong phòng, cô còn tưởng Trương Tuyền Phong đã về.
Nhưng người đứng trước mặt cô không phải hắn, cậu ta ta mặc chiếc áo trắng ướt đẫm mồ hôi, hơi lộ ra ngực và cơ bụng phía trước, hai cánh tay nổi đầy gân xanh, cậu ta một tay nắm chặt chốt cửa.
Bởi vì dùng sức bắp tay lộ cơ bắp nhẹ.
Cô nhìn gương mặt cậu ta một hồi lâu, bước chân hơi loạng choạng, mờ mịt hỏi “Tại sao…… cậu lại ở nhà tôi?” Chàng trai lớn lên trắng nõn sạch sẽ, đôi mắt rất lớn, con ngươi đen nhánh, cười rộ lên có hai viên răng nanh, dáng người hơi cao, có vẻ rất thích vận động, Phó Nhàn Linh ngẫu nhiên đi mua đồ ăn trên đường thấy cậu đeo balo chạy bộ đi học.
Cậu ta còn đang học đại học, không biết là sinh viên năm hai hay cuối cấp.
Cậu ta chuyển trường vào ngày Giáng Sinh năm ngoái và cậu ta được các hộ gia đình lầu trên và lầu dưới tặng quà là một quả


⬅ Trước Tiếp ➡