⬅ Trước Tiếp ➡

Nam sửng sốt, chỉ có ánh trăng mới biết anh có một thoáng đỏ mặt hay không.
“Chu Chi Nam, tại sao cả ngày nay không thấy bóng dáng anh đâụ” Trong giọng nói khó nén sự sa sút.
“Nhiều việc linh tinh, không thể phân thân.” “Ừm…” Hiếm khi cô ngoan ngoãn, Chu Chi Nam sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Đồng thời nhạy cảm ngửi thấy trong phòng có hơi ám mùi thuốc lá, nhưng không nói gì cả.
Rất lâu sau đó, anh suýt chút nữa cho rằng cô đã ngủ thì Nguyễn La lại mở miệng.
“Chu Chi Nam, liệu anh có vứt bỏ tôi không?” “Sẽ không.” Tôi yêu em.
Câu nói này Chu Chi Nam không nói ra khỏi miệng, chính anh cũng cảm thấy khá bệnh hoạn.
“Tôi không có dự định gì về tương lai, cô Lý cũng sắp tới nước Anh rồi.” 16 năm trước kia của Nguyễn La đều đang suy nghĩ làm sao để sống tiếp, nếu phải nói đến dự định thì chính là sống sót.
Hiện giờ cô đã đạt được sự tồn tại cơ bản, nếu bàn về dự định khác thì không có.
“Em muốn đi à?
Năm đó tôi cũng từng du học ở nước Anh, nơi đó rất tốt.” “Không muốn, tôi cảm thấy tôi không được.” “Em có tôi, không có gì gọi là không được cả.” … Trong lòng Nguyễn La có chút nhẹ nhõm, lại không nhịn được nói ra lời khó nghe.
“Chu Chi Nam, có phải anh bị bệnh không, sao lại nhìn trúng tôi?” “…” Anh im lặng thở dài.
Tiểu bá vương được anh xoa dịu đã lấy lại sức, vẫn nên kết thúc đoạn đối thoại kịp thời thì hơn.
“Ngủ đi, nếu không thì làm chuyện chính.” Nguyễn La lập tức kéo chặt chăn, làm bộ như đang ngủ.
Tối nay yên ổn trong lòng Chu Chi Nam.
Ngày hôm đó, Lục Hán Thanh tới nhà họ Chu làm khách.
Ấn tượng của Nguyễn La đối với anh ta cũng không tệ lắm, bởi vì Lục Hán Thanh cũng là một người biết ăn nói.
Hơn nữa anh ta không phải lúc nào cũng đơ mặt như Chu Chi Nam, có lúc Nguyễn La cũng sẽ nói mấy câu trên trời dưới đất với anh ta.
Nói đến lúc nhỏ cô tranh giành một cái bánh bao bẩn thỉu với cậu bé trai nhà hàng xóm, Lục Hán Thanh cũng không thấy khinh bỏ, trái lại hứng thú bừng bừng muốn biết rốt cuộc cô có cướp được nó hay không.
Tiểu bá vương Nguyễn La mà, sao không cướp thắng được.
Trong lòng Chu Chi Nam nghĩ.
Nhưng anh thường phải mở miệng ngăn cản Nguyễn La nói tiếp, bởi vì hiện giờ cô tên là Chu La, quá khứ bẩn thỉu không đáng được nhắc tới.
Nguyễn La chỉ có thể thầm mắng anh là cứng nhắc, ở ngay trước mặt anh thì thà thì thầm với Lục Hán Thanh.
Ai mà ngờ được Lục Hán Thanh và Chu Chi Nam lại là người cùng tuổi.
Ồ, còn có một Lâm Vãn Thu nữa, ba người này lại là bạn cùng trang lứa.
Chỉ là Lục Hán Thanh nhỏ hơn Chu Chi Nam một tuổi mà thôi.
Nhà họ Chu và nhà họ Lục có quan hệ nhiều đời, từ nhỏ hai người đã lớn lên cùng nhau, tình cảm rất tốt.
Hiện giờ bố mẹ Chu Chi Nam đã di dân sang nước Anh từ lâu, mẹ của Lục Hán Thanh thì đã qua đời từ sớm, bố vẫn còn.
Kỳ lạ chính là, hôm nay Lục Hán Thanh rất ít nói.
Nguyễn La tan học sớm, thay quần áo xong xuống lầu thì gặp phải Chu Chi Nam và Lục Hán Thanh đang cùng nhau vào cửa.
Phòng bếp truyền tới mùi thơm của thức ăn, mũi cô vừa ngửi đã biết mùi vị ngọt ngào chua chua của cá chua ngọt, là món cô thích nhất.
Cho


⬅ Trước Tiếp ➡