Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

cưng, đương nhiên sẽ giữ lời: “Thuê nhà đi.” Người đàn ông vươn tay ra sờ tóc của cô gái nhỏ, cô bĩu môi nói: “Ở một mình sẽ buồn lắm đây.” “Ai nói em ở một mình?” Cung Duật nhếch mày hỏi lại.
“Hửm?
Không thì sao?
Chú định bảo em thuê chung với người khác ư?
Thế thì cũng giống ở ký túc xá, chẳng qua không cần bận tâm tới giờ giới nghiêm.” Khuôn mặt lo âu của cô trông thật đáng yêu, Cung Duật nhổm người dậy, hôn nhẹ lên gò má cô một cái.
“Tới nhà tôi đi.” “Hả?” Tô Kỳ ngây ngốc nhìn người đàn ông như thể không tin vào tai mình, sau đó dần dần mới hiểu ra.
Nhà của Cung Duật hình như cũng gần trường cô học, vừa rộng vừa đẹp, nhưng với tính cách của Cung Duật, cô dám cá chuyện thuê trọ không đơn giản thế đâu.
Cô chần chừ đưa mắt nhìn anh, sau đó hỏi: “Chú chắc chắn?
Tiền trọ thì sao?” “Ồ, quên nói với em nhỉ?
Tôi cho em thuê, không những không lấy tiền em, mỗi tháng còn bao ăn bao ở bao mua sắm, thế nào?” Đáng ghét, điều kiện hấp dẫn như vậy ai mà chịu nổi!
====================================================================== “Không cần trả tiền nhà thật sao?” Tô Kỳ e rằng chuyện sẽ không đơn giản như thế.
“Tôi từng này tuổi rồi chẳng lẽ còn lừa em?
Tôi cũng nên chăm sóc bạn gái mình chứ.” Tuy rằng trong lòng cũng mang âm mưu khác.
Cung Duật không dám để lộ nụ cười vô lại của mình, nghiêng đầu tìm áo mặc vào, bên tai vang lên giọng nói mềm mại: “Vậy cũng được, đi thôi, chú mau đưa em về nhà dọn đồ.” Người đàn ông lười biếng vươn tay về phía cô, cúc áo còn chưa kịp cài mà đã ngửa mặt nói: “Ừ, lại đây, hôn một cái chào buổi sáng trước.” Cô gái nhỏ tung tăng đi đến, bưng mặt anh lên hôn liên tục mấy cái, bờ môi mềm lướt qua ngũ quan của anh, mắt, mũi, môi, sau đó còn trượt xuống dưới chiếc cằm cương nghị.
Không hiểu sao cô rất thích mùi hương tяên người anh, mỗi lần ở cạnh nhau là không kìm chế được mà chu môi ra chùn chụt vài phát.
Nếu không phải còn có việc cần làm, chắc cô nằm luôn tяên giường ôm anh ngủ đến tận chiều rồi.
Cung Duật sung sướng hưởng thụ nụ hôn của Tô Kỳ, khi cô vươn đầu lưỡi nghịch yết hầu của anh, anh lập tức vươn tay đẩy cô ra, ánh mắt sâu thẳm mang theo dục vọng: “Sáng sớm là lúc đàn ông ham muốn nhất, dạy em một lần rồi, em quên à?” Nhẹ nhàng 𝓁ϊếʍ môi, Tô Kỳ tinh nghịch đưa ngón tay lên sờ vào mặt anh rồi đáp: “Em nhớ mà.” Bởi vậy nên mới cố tình quyến rũ anh?
Cung Duật nhìn chằm chằm vào vị trí trước ngực của cô, nơi đó có không biết bao nhiêu dấu vết hoan ái, vậy mà cô vẫn dám khiêu khích anh cơ đấy.
Chỉnh trang lại bản thân rồi đứng lên, anh xoa xoa tóc cô: “Buổi trưa tôi còn việc nên tạm gác lại, đi thôi.” “Dạ.” Bé cưng bên cạnh ngoan ngoãn gật đầu rồi ôm cánh tay của anh, không quên cầm theo cái túi chứa bộ trang phục công sở tình thú đêm qua.
Tiếc là chưa có cơ hội dùng nó, mang về trước.
Bấy giờ Tô Hoằng ở tяên máy bay vẫn luôn bồn chồn không yên, chẳng rõ tại sao lại vậy.
Ông tin tưởng vào nhân phẩm của Cung Duật, gửi gắm Tô Kỳ cho anh chẳng khác gì dâng trứng cho ác cả.
Mất nửa ngày sửa soạn, Tô Kỳ cuối cùng cũng chính thức chuyển ra, chạy thẳng đến nhà của Cung Duật.
Nơi anh ở là một căn nhà hai tầng của anh nằm trong khu tài phiệt, tứ hướng đều được vây quanh bởi biệt thự, yên tĩnh,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡