Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

anh trai cực phẩm như vậy, phạt rượu phạt rượu!
Chờ tới sinh nhật của Tố Trân sẽ cho cậu uống no luôn!” Một đám người nhảy vào hỏi thăm thông tin của Cung Duật, mà lúc này Tô Kỳ đột nhiên thấy tự hào khi quen biết với một ông chú, à không, một anh chàng hấp dẫn như vậy.
Lần lần đầu tiên của anh cũng bị cô cướp mất, chứng tỏ anh không hề hời hợt trong chuyện tình cảm.
Buổi chiều, Tô Kỳ đang nằm ì tяên giường ngủ thì nghe thấy tiếng chuông cửa tính tong.
Cô mặc nguyên bộ váy ngủ hai dây đi ra, đoán chắc là Cung Duật trở về rồi.
Cạch.
“Ngạc nhiên chưa!
Em… tới thăm anh… đây?” Một giọng nữ đầy phấn khích vang lên bên tai làm Tô Kỳ tỉnh ngủ ngay tức khắc, lúc này cô đi đôi dép bông màu nâu siêu to của Cung Duật, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, nhìn thế nào cũng thật kỳ cục.
Cô vội vàng nghiêng người trốn sau cánh cửa, chỉ chừa ra một đôi mắt long lanh mà hỏi: “Cô tìm ai vậy?” Không phải chú Cung nói rằng nhà này chỉ mình chú ấy thôi sao?
Còn bảo rằng ngoại trừ Cung phu nhân thỉnh thoảng ghé qua sẽ báo trước ra thì không có ai đến tìm cả, đảm bảo tính bí mật này nọ.
Vậy mà ngày đầu tiên chuyển về đã bị phát hiện, Tô Kỳ cảm thấy lời của Cung Duật chẳng đáng tin gì.
Người bên ngoài bị sốc đứng hình một lúc lâu mới cười gượng hỏi: “Đây, đây chắc không phải nhà của Cung Duật rồi nhỉ?
Tôi xin lỗi, tôi đi nhầm.” Trong mắt Tô Kỳ, đối phương xinh đẹp thanh nhã như một đóa hoa lưu ly trắng, mái tóc nhuộm màu vàng kim óng ánh xõa tяên đôi vai trần, chiếc váy cúp ngực tяên người cô ấy để lộ đường cong hình chữ S.
Bản thân cô hiện tại thì có chút xuề xòa, chính là bụi cỏ dại bên cạnh người ta.
Tô Kỳ híp mắt nói: “Chị tìm chú Cung có chuyện gì không ạ?” “Em là… họ hàng của Cung Duật à?
Anh ấy chưa về sao?” “Chưa ạ.” Tô Kỳ lắc đầu, cũng không nói rõ mối quan hệ của cô với Cung Duật.
Người phụ nữ này là ai đây?
“À ngại quá, chào em, chị tên Lưu Ly.
Trước đây chị và Cung Duật từng làm việc với nhau, mấy hôm nay chị ghé nơi này công tác nên muốn ghé thăm, tạo bất ngờ cho anh ấy.” Lại còn tên Lưu Ly!
Tô Kỳ không trang điểm thì mặt vẫn còn quá non nớt, mới mười chín tuổi, chắc chắn chẳng ai ngờ được một người đàn ông thành đạt, chín chắn như Cung Duật sẽ qua lại với cô đâu.
Tô Kỳ nhịn xuống lửa giận trong lòng, mỉm cười đáp: “Hôm nay chắc là không gặp được rồi, hẹn chị khi khác nha.” Chị gái kia nghĩ Tô Kỳ là họ hàng của Cung Duật nên thái độ rất tốt, cầm lấy hai túi quà đưa cho cô rồi nói: “Ồ, không sao, cái này nhờ em chuyển lại cho anh ấy giúp chị nha.” “Vâng.” Bên ngoài mỉm cười mà trong thì bốc lửa, Tô Kỳ tiễn chị gái Lưu Ly đi xong liền quay vào nhà đặt hai cái túi lên bàn, ngồi phịch ra sofa.
Khốn kiếp, yêu nhau bốn tháng, bốn tháng rồi, thế nhưng cô chưa từng nghe Cung Duật nói có một đối tác làm ăn xinh đẹp như vậy tán tỉnh anh.
Chạy từ xa đến đây tạo bất ngờ cơ đấy!
Tô Kỳ rút điện thoại ra gọi cho Cung Duật, ai biết gọi ba cuộc vẫn là âm thanh tít tít báo bận.
Chẳng lẽ là người phụ nữ vừa rồi liên lạc với anh?
“Aaaaa, cái ông chú đào hoa này!” … “Hắt xì.” Cung Duật đột nhiên có cảm giác là lạ, chắc không phải bị cảm rồi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡