Chương 9
em cũng chẳng nỡ để chú xuất hiện sớm vậy đâu.” “Được thôi, hứa với em.” Cung Duật bất ngờ nói rồi lật người đè Tô Kỳ dưới thân: “Vậy giờ cũng đến lúc làm chính sự rồi.” Bàn tay của người đàn ông nhanh như chớp luồn vào trong áo của cô, cô giật mình nói: “Khoan, em nói là hôm nay muốn ngủ không muốn thức mà!” “Em ngủ đi, tôi thức.” Tô Kỳ: ???
Như vậy cũng được?
====================================================================== “Liêm sỉ của chú đâu?” Tô Kỳ nâng tay lên kéo gò má của Cung Duật.
“Người ta nói gừng càng già càng cay, hôm nay em mới được lĩnh giáo.” “Tôi chưa có già!” Người đàn ông dùng tay phải luồn ra sau lưng của Tô Kỳ và tìm được nút cài áo ngực, chỉ bằng vào ba ngón tay cùng cảm giác quen thuộc, anh dễ dàng tháo được nó.
Tô Kỳ phát hiện ra động tác thuần thục này thì nâng mắt lên, một tay túm cổ áo của chú Cung mà tra hỏi: “Ai dạy chú?” “Hả?” “Em hỏi ai dạy chú cách cởi áo ngực bằng một tay này?
Chú ra ngoài ăn vụng à?
Sao có thể làm trơn tru như thế?” “Khụ…” Cung Duật liếc mắt sang nơi khác.
“Không có ai dạy cả.” “Chú nói dối!
Cái ánh mắt mang theo lo lắng và sự chột dạ kia đã bán đứng chú rồi đó biết chưa?” Việc Cung Duật không dám nhìn vào mắt Tô Kỳ đã nói lên tất cả, rằng thật sự có người dạy cho anh cách tháo nút áo ngực bằng một tay, nhưng cụ thể là ai thì cô không rõ.
Đang hứng thú bừng bừng cũng bị chuyện này làm mất hứng, Tô Kỳ đưa tay đẩy Cung Duật rồi nói: “Hôm nay chú muốn thức hay muốn ngủ gì kệ chú, em đi về!” Dáng vẻ giận dỗi rõ ràng như thế, Cung Duật mà còn để Tô Kỳ đi thì hỏng hết cơm hết cháo, cô gái nhỏ vừa ngồi dậy liền bị anh chế trụ, tay phải ôm chặt eo cô rồi kéo cô trở về giường.
“Chuyện này quan trọng lắm hả?” Anh cảm thấy mau chóng giải phóng “thằng em” của anh còn quan trọng hơn đó, nó đã sắp ɖu.c thủng quần chui ra ngoài rồi kia kìa!
Vốn dĩ bọn họ đang nói chuyện rất vui vẻ hăng say mà sao lại biến thành cãi vã vậy chứ?
Cung Duật vẻ mặt khổ sở hỏi: “Em nghĩ tôi muốn ra ngoài ăn vụng là ăn à?
Bình thường bé Cung chỉ chào hỏi với em thôi, tôi có thể làm gì được chứ?” Trước kia mẹ anh vắt óc suy nghĩ, tìm đủ mọi cách để tìm bạn gái cho anh cũng vì nghĩ anh có sở thích đặc biệt.
Nhìn vẻ mặt Cung Duật nghiêm túc không giống như đang nói đùa, Tô Kỳ hừm một tiếng, nheo mắt quan sát biểu cảm của anh rồi hỏi: “Vậy chú nói đi, học ở đâu?” “...” “Không nói em về!” Tô Kỳ vờ vịt muốn bò ra, Cung Duật chỉ đành khai thật: “Tôi xem phim thấy.” “Phim gì?” Còn có thể là phim gì nữa?
Cung Duật đưa tay đỡ trán: “Em có cần hỏi cặn kẽ vậy không?” “Mở lên em xem em mới tin.” Tô Kỳ biết thừa còn cố ý làm khó anh.
Lúc này, đầu óc Cung Duật đột nhiên sáng bừng lên, anh mỉm cười sờ vào vòng eo nhỏ nhắn của Tô Kỳ, lên tiếng trêu chọc: “Không cần đâu, tôi diễn lại toàn cảnh cho em xem.” Trêu ghẹo anh liên tục suốt mười phút hơn rồi, anh cảm thấy nếu không cho cô nếm chút mùi đau khổ thì cô sẽ không biết ngoan.
Bạn gái người khác đều là kiểu dịu dàng hiền thục, thùy mị nết na, riêng Tô Kỳ thì cứ như một chú ngựa hoang mất dây cương, rất khó cưỡi.
Bởi vậy, anh tình nguyện đổi lại, cho cô cưỡi mình.
Hai người nhanh chóng quấn lấy nhau,