"Hoa Niên Đây vốn không phải là chuyện uống rượu, là nó hoàn toàn không tôn trọng chúng ta mà "
"Mắt tôi chưa tới mức mờ mờ không nhìn thấy gì, có tôn trọng chúng ta hay không, tôi nhìn thấy rất rõ "
Dứt lời, ông lệnh cho bác Phúc đứng bên cạnh lấy ra một hộp gỗ màu đỏ.
"Sênh Ca, đây là quà mừng thọ cho ông cụ nhà họ Đường, nhớ kỹ, ngày mai con với Hạ Mặc Thần nhất định phải tự mình tặng cho ông ta."
Cố Sênh Ca nhận hộp từ tay bác Phúc, nhưng không vội vã mở ra.
Bởi vì cô còn đang nghĩ xem có nên nói là mình không được khỏe, ngày mai không tham gia tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Đường hay không.
Nghĩ tới việc đến đó sẽ gặp phải Đường Cẩn Viêm, nhớ tới ánh mắt của anh và cả câu nói "Tôi đúng là thích gái đã có chồng" của anh, trong lòng không khỏi run rẩy.
"Sênh Ca? Sao thế?" Hạ Hoa Niên hỏi đầy quan tâm "Có phải thằng nhóc Mặc Thần này lại bắt nạt con không?"
Dứt lời, ông còn nhìn con trai Hạ Mặc Thần đầy ghét bỏ.
"Ba, ba hiểu lầm rồi ạ, Mặc Thần tốt với con lắm, hôm nay còn tự mình đi chọn lễ phục với con. Ba yên tâm, con với Mặc Thần vẫn rất hòa thuận."
Cố Sênh Ca cố ý tới gần Hạ Mặc Thần, còn nở nụ cười rất rạng rỡ.
Nếu không phải Hạ Hoa Niên nhìn thấy Hạ Mặc Thần quả thật có xách một túi đựng lễ phục tinh xảo trong tay, tối nay có lẽ ông ta đã răn dạy cậu con trai này rồi.
"Được rồi, chỉ cần hai đứa yêu thương nhau, kẻ làm ba này cũng yên tâm."
Nguyễn Huệ Lan ở bên cạnh thì liếc nhìn Cố Sênh Ca đầy chán ghét, mãi cho tới lúc đi, bà ta cũng không tỏ ra thân thiện với cô chút nào.
Hạ Hoa Niên và Nguyễn Huệ Lan không nán lại Phong Viên lâụ
Cố Sênh Ca và Hạ Mặc Thần đứng ở cổng đưa mắt nhìn xe đi xa dần, mãi cho tới khi xe khuất bóng, cô mới rút tay đang đặt trên cánh tay người đàn ông kia.
"Được rồi, cũng đã diễn xong, Hạ tổng không cần vờ thâm tình nữa."
Hạ Mặc Thần siết chặt nắm tay, lạnh lùng hừ một tiếng "Cố Sênh Ca, cô không làm diễn viên đúng là tiếc cho diễn xuất thơ ngây này."
"Cảm ơn lời khen của Hạ tổng, anh biểu diễn cũng không tệ, hai ta bất phân thắng bại."
"Chỉ giỏi võ mồm, chứ không dám nói ly hôn Cố Sênh Ca, cô vẫn luôn không có can đảm như thế "
Cố Sênh Ca vừa đi tới phòng khách vừa gật đầu đáp lại "Đúng vậy, tôi chính là kẻ không có can đảm, đành chịu thôi, ai bảo tôi yêu tiền như thế chứ "
Mẹ nó, lại là tiền
Hạ Mặc Thần tức giận gầm lên với bóng lưng của cô "Chờ tôi hoàn toàn tiếp quản Hạ Thị, mẹ nó chứ tôi nhất định sẽ dùng tiền đè chết cô "
"Vậy tôi sẽ chờ ngày đó "
Nghe cô trả lời tiêu cực như vậy, Hạ Mặc Thần chỉ cảm thấy trong lồng ngực có cơn tức giận hừng hực bốc cháy mà không thể nào trút ra được.
Cố Sênh Ca càng khinh thường như thế, anh ta lại càng tức giận
Xem ra thật sự không thể quay về Phong Viên rồi
Mỗi ngày nhìn thấy cô ta ở trong công ty đã đủ ảnh hưởng tâm trạng rồi, nếu tối nào cũng phải nhìn thấy cô ta, có khi còn chưa kịp tiếp quản hoàn toàn Hạ Thị thì đã bị cô ta làm cho tức chết rồi.
Ngự Phủ.
Thương Phàm Hi và Khang Vũ ngồi trên ghế sô pha, thi thoảng lại quay sang liếc nhìn Đường Cẩn Viêm đang uống rượu giải sầụ
Hai người nhớ tới cảnh tượng mà bọn họ bắt gặp trong toilet của quán bar, chẳng ai dám hó hé câu nào.
Dù sao là bọn họ quấy rối "chuyện tốt" của anh Ba.
Cho nên, vì để lập công chuộc tội, khi vừa tới Ngự Phủ cả hai đã bảo trưởng ca trực đưa tới mấy cô gái xinh đẹp mà còn trong trắng.
Nào ngờ đưa tới đây mấy tốp rồi mà không một ai có thể khiến anh Ba để ý.