Đường Cẩn Viêm cũng không biết tɾong hành lang còn có người khác, kéo cà vạt xuống, cởi hai nút áo ở chỗ cổ áo, rồi lấy một chiếc bật lửa ra khỏi túi, châm thuốc hút. Anh nhả ra một vòng khói thuốc, trên khuôn mặt là nét phiền muộn trước nay chưa từng có.
Anh nhớ tới cảnh tượng khi Cố Sênh Ca đứng cùng với Hạ Mặc Thần, quả thực còn khiến anh không thoải mái hơn việc phải gặp anh cả và anh hai.
Vết thương trên ngực còn chưa khỏi hẳn, hút lần thứ hai thì anh lập tức ho khan, khiến miệng vết thương rỉ máu, thấm lên chiếc áo sơ mi màu trắng.
Vì không muốn người khác phát hiện ra mình bị thương, anh lấy đïện thoại ra, bấm gọi cho Tần Xuyên.
"Đi Ngự Phủ, lấy một cái áo sơ mi của tôi tới đây, màu trắng, mang tới phòng tôi."
Kết thúc cuộc gọi, anh ném thuốc lá xuống, dùng chân day cho tắt, rồi quay người đi lên trên tầng.
Nhưng anh vừa đi được vài bước thì ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, anh ngẩng đầu nhìn lên, thấy người phụ nữ trên tầng năm.
"Tôi không cố ý nghe lén, chỗ này, là tôi tới trước." Cố Sênh Ca lên tiếng trước, tuyên bố cô tới đây trước anh.
Đường Cẩn Viêm thì lại cười lạnh lùng "Tới chỗ này gặp tình nhân?"
"Đúng, tình nhân."
Cố Sênh Ca vốn không muốn dính líu gì tới anh, sau khi đáp xong cô lập tức cúi người đi giầy cao gót vào, sau đó quay người đi tới chỗ cửa.
Nào ngờ người đàn ông phía sau lại bước nhanh hơn, rồi tóm lấy cổ tay cô.
"Tình nhân còn chưa tới, đã định bỏ đi?"
Dứt lời, anh quay người cô lại, khiến cả hai mặt đối mặt với nhaụ
"Cậu Ba, chúng ta không quen nhau cho lắm, xin anh buông tay ra."
Gò má Cố Sênh Ca lại đỏ bừng lên, chỉ vì bàn tay của người đàn ông này đang đặt ngang hông cô.
Đường Cẩn Viêm khẽ mím môi lại, đường nét tuấn tú trên mặt anh trông càng quyến rũ hút hồn dưới ánh đèn cảm ứng màu ấm áp, đặc biệt là đôi mắt của anh như sư tử nhìn thấy con mồi.
"Nhỡ đâu ra khỏi đây, cái miệng nhỏ này của cô nói lung tung thì sao?"
Cố Sênh Ca lập tức lắc đầu "Cậu Ba yên tâm, tôi sẽ quản chặt miệng mình, cái gì nên nói, cái gì không nên, tôi biết rấtrõ."
"Vì sao tôi phải tin lời một người phụ nữ có cuộc sống hỗn loạn, còn lén đi gặp tình nhân?"
Đây là lần đầu tiên cô bị một người đàn ông không phải Hạ Mặc Thần sỉ nhục ngay mặt, tuy tɾong lòng cực kỳ tức giận, nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh "Ban nãy chỉ thuận miệng nói như vậy, xin anh đừng tưởng thật."
"Nhưng tôi tưởng thật thì làm sao bây giờ?"
Bàn tay anh the0 đường cong từ e0 của cô lướt lên trên, tới phần lưng lộ ra ngoài.
Ngày đó, ở tɾong cửa hàng của An Xuyến, khi anh nhìn thấy người phụ nữ này mặc bộ lễ phụcnày, thứ thu hút mắt anh đầu tiên chính là thiết kế chữ V xẻ sâu sau lưng.
Chữ V kéo xuống tới hông cô, hiện rõ làn da trắng nõn không chút tỳ vết. Anh nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy cô, bụng dưới lại có chút căng trướng.
"Biết không? Cô quả thật có cái để gặp tình nhân, vì khuôn mặt này hệt như Đát Kỷ..." Giọng nói vừa cuốn hút lại vừa mị hoặc.
Anh nắm lấy cằm cô, đẩy người cô áp lên trên tường
"Cho nên, ly hôn với Hạ Mặc Thần, làm t̠ình nhân của tôi, tiền cô nợ nhà họ Hạ, tôi sẽ trả thay cô."
"Sao anh biết tôi nợ tiền nhà họ Hạ?" Cố Sênh Ca cực kỳ kinh ngạc.
Đường Cẩn Viêm thì nhe0 mắt, nụ cười vụt tắt trên khóe miệng "Tôi còn biết, với mức lương hàng năm của cô ở Hạ Thị, cho dù cô làm tới chết cũng không trả hết nổi "
Sự lạnh lùng tɾong mắt anh khiến Cố Sênh Ca nhìn mà sợ hãi.
Cô làm sao lại quên rằng anh là Đường Cẩn Viêm, cậu Ba nhà họ Đường, người sáng lập ra Thịnh Đường Quốc Tế, g͙iàu nứt đố đổ vách, và có các mối quan hệ dùng cũng không hết...