Khi số “một” chuẩn bị thốt lên, Cố Sênh Ca đã nghe thấy tiếng người đàn ông cởi thắt lưng.
Nghĩ đến cảnh làm t̠ình trên xe mà cô thấy lúc trưa ở văn phòng công ty của Hạ Mặc Thần, người phụ nữ đó kêu rên sung sướng, cô lập tức kiễng chân ôm lấy cổ người đàn ông, bắt chước người phụ nữ trong đoạn video kêu lên
“A…Giỏi quá Sâu quá…Sâu hơn chút nữa…”
Mới đầu cô còn kìm nén trong họng, rên ɾỉ khe khẽ “Ôi… Mạnh hơn nữa Mạnh hơn chút nữa ”
Cuối cùng vì mạng sống mà quyết tâm, Cô dứt khoát kêu to lên “Ôi… Sâu quá, thật là sâu quá đi, anh yêu, mạnh hơn chút nữa Giỏi quá ”
Ngoài cửa, mấy người đàn ông mặc vest đen, tay cầm súng đang định đạp cửa bước vào, nhưng khi nghe thấy tiếng rên ɾỉ của phụ nữ vang lên thì cất súng về lại thắt lưng rồi khinh miệt nhổ ra một câu “Mẹ kiếp rên dâm đãng quá ”
“Được rồi được rồi, mau tìm đi, nếu còn không tìm được người thì đừng nói đến chịch, e rằng ngay cả phụ nữ chúng ta cũng không thấy được nữa ”
Nói xong bèn đi lục soát căn phòng tiếp theo.
Cố Sênh Ca lại không hay biết họ đã bỏ đi.
Vì mạng sống nên cô vẫn đang ra sức rên ɾỉ “A a… Không được rồi Anh yêu Tha cho em đi mà Lưng em sắp gãy mất rồi.”
Đường Cẩn Viêm nghe tiếng rên vô cùng giả dối của người phụ nữ trước mặt, tâm trạng bỗng trở nên vui vẻ.
Thậm chí, rõ ràng biết những kẻ kia đã rời đi nhưng anh vẫn không chịu bảo cô dừng lại.
Hơn nữa, rõ ràng biết người phụ nữ này kêu giả dối đến thế mà anh lại có phản ứng đáng xấu hổ lạ thường.
Nào ngờ, câu nói tiếp theo của người phụ nữ này trực tiếp khiến không khí mờ ám hoàn toàn bị rối loạn.
Phát hiện ra người đàn ông trước mặt hình như đang cười, Cố Sênh Ca đỏ mặt nới lỏng cổ anh ta ra, bĩu môi cằn nhằn “Cười cái gì mà cười, chưa nghe phụ nữ rên ɾỉ bao giờ à?”
Đường Cẩn Viêm định nói không phải chưa nghe bao giờ, mà là lần đầu tiên anh nghe thấy có người có thể rên ɾỉ kiểu thế này.
“Vẫn còn trinh à?”
Bị anh ta thình lình hỏi như vậy, Cố Sênh Ca cứng miệng đáp lại “Trinh cái khỉ Thiếu phụ đã kết hôn ”
Đã kết hôn?
Không hiểu vì sao nghe thấy cô đã kết hôn mà trong lòng Đường Cẩn Viêm lại buồn bực vô cớ.
Cảm giác này anh chưa từng có bao giờ.
Điện thoại trong túi Cố Sênh Ca rung lên, cô cầm lấy đưa lên tai.
Màn hình điện thoại soi rõ dung nhan kiều diễm của cô, khiến cho Đường Cẩn Viêm đứng cạnh nhất thời nhìn không rời mắt.
Không phải anh chưa từng gặp phụ nữ xinh đẹp, mà bởi vì người phụ nữ trước mặt này không hề giống với những cô gái lẳng lơ xinh đẹp anh từng gặp trước đây, đặc biệt là đôi mắt này, rõ ràng không hề trang điểm nhưng lại luôn toát lên vẻ mê hoặc.
Không phải cố tình ra vẻ quyến rũ mà là bản thân rất hấp dẫn người khác.
“Vi Vi, mình đến bây giờ đây, ừm, không cần lo lắng cho mình, đến ngày kinh nguyệt, bụng hơi đau chút thôi.”
Khi Cố Sênh Ca nói đến kinh nguyệt, ánh mắt của Đường Cẩn Viêm liền lướt xuống dưới, thấy cô mặc một chiếc váy ôm sát mông, bó sát đường cong mỹ miều của cô.
Cổ họng anh thắt lại.
Cố Sênh Ca phát hiện ánh mắt người đàn ông đang dán chặt vào mông mình, bất giác miệng khô khốc, vội vã kết thúc cuộc nói chuyện với Kỳ Vi Vi.
Cô cầm lấy điện thoại soi sáng khuôn mặt của người đàn ông, định trừng mắt lườm anh ta một cái.
Thế nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt của anh ta, cô lập tức sững sờ.
Nửa khuôn mặt của người đàn ông trước mặt này toàn là máu…
Nhưng vẫn không thể che lấp đi được vẻ đẹp trai của khuôn mặt này, đặc biệt là đôi mắt, sao cứ có cảm giác rất quen thuộc, hình như đã thấy ở đâu rồi.