⬅ Trước Tiếp ➡

bị thương đều sẽ được bạn gái của anh ấy băng bó cho." Bạn nhỏ Tâm Hinh ngắm nghía bàn tay quấn băng gạc của anh rất cẩn thận.
Vân Tranh ngẩn người một chút rồi mỉm cười nhéo má cô bé "Rất nhanh sẽ có thôi." Tạm biệt cô nhóc Tâm Hinh, anh mở cửa bước vào trong văn phòng của mình, một bóng dáng xinh đẹp màu đỏ đang ngồi trên ghế làm việc của anh, trên tay cầm con chuột bằng thuỷ tinh, thấy anh mở cửa ra lập tức buông đồ trên tay xuống chạy tới kéo tay anh.
"A Tranh, anh tới rồi."Khoáng Nguyệt Hảo hôm nay mặc một chiếc váy liền màu đỏ, trang điểm tỉ mỉ trông vô cùng xinh đẹp, vô cùng rực rỡ.
Vân Tranh lặng lẽ rút tay ra, lúc đi tới gần bàn làm việc thì ngửi thấy mùi nước hoa nữ, anh bèn xoay người đi mở cửa sổ.
Khoáng Nguyệt Hảo thấy anh tránh né mình thì trong lòng không khỏi chua sót, lại thấy mu bàn tay anh quấn băng gạc liền lo lắng cầm tay anh lên "Sao lại thành ra thế này?" Vân Tranh hất tay cô ta ra "Tôi phải làm việc, cô đi về đi." Nói xong anh ngồi xuống, chỉnh lại vị trí những món đồ trang trí cô ta vừa động vào.
Khoáng Nguyệt Hảo giống như không nghe thấy, vui vẻ trò chuyện với anh "A Tranh, sắp tới Chung Lân sẽ có một buổi biểu diễn, chúng ta đi xem có được không?
Trước kia đều là anh mua vé, lần này đến lượt em nhé?" Vân Tranh không mảy may quan tâm "Không rảnh, cô tự đi đi, lần sau tới có thể ngồi ở sô pha bàn tiếp khách.
Mà tốt nhất không có việc gì thì đừng tới tìm tôi." Sắc mặt anh lạnh lùng, giọng nói cũng vô cùng lãnh đạm.
Thật ra Vân Tranh đã nói rõ ràng từ hai năm trước, nhưng Khoáng Nguyệt Hảo thấy mấy năm nay anh vẫn luôn một mình không hẹn hò yêu đương với ai nên cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định.
Khoáng Nguyệt Hảo nhéo góc váy, hôm nay cô ta cố tình ăn mặc trang điểm như vậy để bắt chước người trong tim anh, nhưng khi bị Vân Tranh hờ hững, cô ta lại thấy không cam lòng.
Cô ta nhìn anh nghiêm túc làm việc, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt anh tuấn.
Áo sơ mi xanh cùng quần tây thẳng thớm càng thêm cấm dục, ngón tay thon dài, ánh mắt kiên định.
Anh càng ngày càng khiến cô ta thêm si mê.
Trước kia Khoáng Nguyệt Hảo quá kiêu ngạo, không chịu hạ mình, cũng không chịu xuống nước trước nên mới đẩy mối quan hệ của bọn họ đi tới bước đường này.
Nếu hai người bọn họ không chia tay, A Tranh cũng sẽ không gặp Chiêu Đệ, cô ta cũng sẽ không rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan như thế này.
Khoáng Nguyệt Hảo nghĩ tới đây liền tiến lên định ôm Vân Tranh từ phía sau, nhưng anh đã kịp tránh đi từ lúc thấy cô ta giơ hai tay lên.
Anh trầm mặc tức giận lên tiếng "Tôi đã nói rồi, đừng lặp lại mấy hành động như thế này lần thứ hai." Khoáng Nguyệt Hảo dùng ánh mắt chất chứa si mê oán hận mà nhìn anh "Lúc trước khi Chiêu Đệ còn ở bên anh, không phải anh vẫn giữ liên lạc với em sao?
Bây giờ cả hai chúng ta đều đang độc thân thì tại sao lại không thể bắt đầu lại từ đầu?" Cô ta vừa nhắc tới Chiêu Đệ, Vân Tranh liền cảm thấy vết thương lại bắt đầu đau âm ỉ, anh quay mặt đi chỉ về phía cửa ra vào "Cô đi đi, hai năm trước tôi đã nói rõ hai chúng ta không có khả năng tái hợp, cô cũng đừng dây


⬅ Trước Tiếp ➡