Chương 19
cửa trung tâm Giáo dục Vạn Quyển thì nữ nhân viên tiếp tân đã bước tới đón tiếp anh.
"Chào anh " "Chào cô, tôi tới tìm Thầy Vương." Anh đưa giỏ trái cây ra.
Nữ nhân viên lễ tân thấy khí chất của anh không giống người bình thường nên gật đầu đáp "Anh chờ một lát nhé." Trên bảng hướng dẫn viết tầng 1 là các lớp nghệ thuật, tầng 2 là các lớp học bổ túc, tầng 3 là các lớp học môn văn hoá.
Vân Tranh đoán Chiêu Đệ đang dạy ở tầng 3 nên định đi lên thì thấy Thầy Vương đã bước tới, tay bắt mặt mừng mà nắm lấy tay anh "Thầy Bạc, không biết thầy tới, không đón tiếp từ xa." Vân Tranh rút tay lại "Tôi tới thăm, có mang theo chút trái cây, chỉ là một chút tâm ý nhỏ thôi." Thầy Vương nhìn giỏ trái cây, cười tới không thấy tổ quốc đâụ "Sao thầy lại tốn kém như vậy làm gì chứ?" Nói xong ông mới để ý tới tay của anh.
"Thầy bị thương sao?" Vân Tranh đặt giỏ trái cây lên bàn rồi trả lời "Không có gì đáng ngại, mọi người chia nhau trái cây nhé." Thầy Vương gật đầu "Tiểu Lị, cô đi gọi những thầy cô đang trống tiết xuống đây." Tiểu Lị gật đầu, dẫm lên giày cao gót bước lên cầu thang, chỉ một lát sau đã có vài thầy cô đi xuống, trong đó có cả Tiểu Phương, người đi cùng Chiêu Đệ tối hôm đó, còn những người còn lại anh chỉ biết mặt có vài người.
Mọi người nhìn thấy giỏ trái cây thì xúm đến chia nhau, Vân Tranh đi vòng quanh đánh giá nơi này.
Thầy Vương vẫn luôn chú ý tới anh, thấy vậy liền hỏi "Thầy Bạc, anh có muốn đi thăm quan một vòng không?" Vân Tranh gật đầu "Trang trí không tệ, trông rất bắt mắt." Thầy Vương cười tủm tỉm "Sao có thể bằng Khải Minh được chứ?
Thầy Bạc cứ tự nhiên nhé, có cần người dẫn đường không?" "Không cần phiền phúc như vậy, tôi tự đi cũng được, thầy ăn trái cây cùng mọi người đi." Anh đi dạo xem từng phòng học, ở đây trang trí theo phong cách Địa Trung Hải, sàn nhà màu vàng nhạt sáng loáng, in bóng dáng của anh, tiếng giày da dẫm lên mặt đất vang vọng trong hành lang dài, nơi này cách âm rất tốt.
Vân Tranh rất nhanh đã tìm thấy lớp học của Chiêu Đệ.
Cô đang giảng Đạo Đức Kinh chương số 20, đây là chương tương đối khó giải thích nhưng cô đã tóm gọn nó lại giống như Khuất Nguyên trong bài 'Ngư Phủ' Nước sông Thương trong thì ta giặt khăn.
Nước sông Thương đục thì ta rửa chân.
mà mang ra so sánh với hành vi của con người.
Cô giảng bài rất nghiêm túc, cô đeo mắt kính, mặc sườn xám màu cam, ngực to eo nhỏ mông tròn, tóc gợn sóng, trang điểm nhẹ nhàng.
Nhìn rất có phong thái của bậc trí thức, trông vô cùng uyên thâm nhưng lại không hề già dặn.
Trước kia Vân Tranh yêu chết bộ dạng đứng đắn này của cô nên nhiều lần anh bắt cô mặc đồ đi dạy để thêm kích thích, nhất là cặp ngực đồ sộ kia mỗi lần nhìn thấy anh đều muốn nuốt luôn vào bụng.
Đây là lần đầu tiên Vân Tranh thấy Chiêu Đệ mặc sườn xám thế nên cũng ngẩn ngơ ngơ ngẩn trước vẻ đẹp của cô.
Cô viết bảng lưu loát từng chữ, phát âm rõ ràng, bên dưới học sinh cũng rất đông nhưng ai cũng chăm chú nghe giảng, có học sinh trung học, có người đã đi làm, còn có cả các cô chú lớn tuổi.
Lúc trước khi cô còn dạy ở Giáo dục Thiên Lý, học viên ban đầu theo lớp của cô cũng không đông.